Đế Quân

Chương 71: Lực Lượng Của Tiểu Đao. (1)

trước
tiếp

Chương 71: Lực Lượng Của Tiểu Đao. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Sau khi im lặng một hồi lâu , Huyền Lăng Công Chúa lên tiếng hỏi:

– Đại sư tỷ, vết thương của Thần Dạ bọn họ như thế nào?

– Tuy có bị thương, nhưng còn không phải vết thương trí mạng .

– Vậy là tốt rồi. . . .

– Không hề đơn giản như vậy.

Nữ nhân đeo mạng che mặt nó nghiêm túc:

– Với sự quan sát và tiếp xúc ngắn ngủi của ta. Ta nghĩ, hôm nay, cho dù lão Vương Gia bọn họ không kịp đến được, ta cũng không đến được thì ba
người Thần Dạ vẫn có khả năng còn sống rời đi. Nhiều nhất, chỉ là bản
thân Thần Dạ phải chịu một chút đau đớn lớn hơn nữa mà thôi.

– Đại sư tỷ, lời này là có ý gì?

Huyền Lăng Công Chúa gương mặt cau lại, vẻ kinh ngạc cực kì sâu sắc!

Không có ngoại lực, chỉ bằng vào ba người Thần Dạ, trong trạng thái đều
bị thương, nếu còn muốn thoát đi ra ngoài thì không nghi ngờ là nói
chuyện viển vông. Nếu như vậy đều không lưu được ba người, vẫn còn để
cho bọn họ chạy thoát ra ngoài thì Trường Tôn Nhiên cũng không đáng để
Tàn Dương Môn coi trọng. Khi đó Huyền Lăng Công Chúa nàng tự nghĩ Nhị
hoàng tử được cho là có thể chắc chắn đăng cơ ngôi vị Thái Tử, có phần
cũng quá vô năng đi?

Chính là, Huyền Lăng Công Chúa đối với lời của nữ nhân đeo mạng che mặt lại rất tin không nghi ngờ!

Thời gian trôi qua cực kì nhanh chóng. Thần gia, Diệp gia, Thiết gia,
tất cả đều im lặng, chưa từng từng có bất cứ hành động không bình thường nào. Phảng phất, chuyện ba người Thần Dạ bị tập kích chưa từng phát
sinh vậy.

Vô số thám tử dưới trướng Nhị hoàng tử, canh giữ một ngày một đêm ở phụ
cận Tam gia, hy vọng có thể tra ra một chút động tĩnh . Để sau đó giúp
cho hắn có khả năng chuẩn bị. Chính là, lại không hề có động tĩnh!

Tất cả mọi người, đều bị sự im lặng dị thường này làm kinh động sợ hãi
suy đoán bất an! Bọn họ đều cho rằng, thế này có lẽ là sự yên lặng trước khi bão táp tới . . . .

Đảo mắt, thời gian ba ngày nhoáng cái đã qua!

Thần gia, Diệp gia, thậm chí Thiết gia, đều có một đạo thánh chỉ riêng rẽ của hoàng đế gióng trống khua chiêng đưa tới . . . . .

– Ba ngày ! Phụ thân, Dạ nhi không có việc gì chứ?

Trong phòng, nhìn Thần Dạ một mực hôn mê suốt ba ngày, Thần Thuận lo
lắng hỏi. Gương mặt ông ta trông lạnh thấu xương như kiếm phong!

Việc ba ngày trước, hiện nay đế đô Hoàng Thành, không người không biết, không người không hiểu!

Một đám Hắc Y Nhân bịt mặt cường đại kia, tất nhiên là không ai biết
thân phận thật sự của bọn họ. Thế nhưng, lại không có ai không hiểu rõ , chủ nhân sai khiến bọn hắn chính là ai ?

Tất cả mọi người cho là, Thần gia, Diệp gia, Thiết gia, Tam gia sẽ liên
thủ báo thù lại một phen. Coi như không trực tiếp nhằm vào bậc cao cao
tại thượng kia, nhưng địa phương khác, hẳn là không ngăn được lửa giận
của Tam gia.

Chính là không ai nghĩ tới, Tam gia một mực rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm cho người ta cho là, ba người Thần Dạ bị tập kích không phải là lớp con cháu hậu bối của bọn họ vậy.

Mà sự yên lặng này đã có từ trước khi hoàng đế bệ hạ ban thánh chỉ tới.

Thần lão gia tử khe khẽ thở dài. Lão cũng không biết tình huống hiện tại của Thần Dạ, đến tột cùng là tốt hay xấu.

Ba ngày đã qua, Thần Dạ lúc ấy bị thương, lúc đầu là tốt. Nên theo đạo
lý mà nói, mặc dù hắn có mệt mỏi thì hiện nay cũng được coi như nghỉ
ngơi đủ rồi. Hơn nữa, các cơ năng thân thể của hắn thì tất cả đều bình
thường. . . .

Tuy nhiên, Thần lão gia tử là cỡ nhân vật nào, chính đương kim Đại Hoa
hoàng triều đều biết lão là một trong các cao thủ tuyệt đỉnh. Những
người khác không phát hiện được, nhưng Thần lão gia tử có thể làm được.

Nhờ có sự trợ giúp từ Huyền Khí tinh khiết của bản thân lão, Thần lão
gia tử rõ ràng cảm ứng được, trong cơ thể Thần Dạ đang lúc bắt đầu khởi
động một cỗ năng lượng thập phần kỳ quái, nhưng lại cường đại dị thường .

Năng lượng này không thuộc về Thần Dạ, nhưng đối với Thần Dạ lại có ý
bảo vệ. Ngay cả là tu vi của Thần lão gia tử , nhưng sau khi Huyền Khí
của lão tiến vào trong thân thể Thần Dạ thì cũng đã gặp một lực lượng
cường đại ngăn cản , khiến cho lão vô phương xâm nhập rõ ràng dò xét.

Năng lượng như thế xuất hiện, đối với Thần Dạ mà nói, hẳn là chuyện tốt. Nhưng Thần lão gia tử cũng phát hiện, đúng là do đạo năng lượng này,
mới khiến cho Thần Dạ một mực hôn mê bất tỉnh.

Còn nguyên nhân cụ thể là cái gì, e rằng ngoài Thần Dạ ra thì không có người nào khác được biết.

Lần thứ hai nhẹ nhàng thở dài, Thần lão gia tử bảo:

– Chúng ta đi ra ngoài đi, Dạ nhi hắn, không có việc gì.

Lão cũng không rõ ràng lắm đến tột cùng là xảy ra chuyện gì , nhưng ngay lập tức thì cũng chỉ có thể nói ra như vậy.

Ra khỏi phòng, Thần Thuận hỏi:

– Phụ thân, bệ hạ đã hạ thánh chỉ, chúng ta nên ứng phó như thế nào?

Nghe vậy, Thần Lệ cười lạnh nói:

– Người thì đều bị thương. Hơn nữa, mục tiêu rõ ràng của bọn họ chính là Dạ nhi. Chúng muốn đẩy Dạ nhi vào chỗ chết. Hoàng đế bệ hạ ban ra một
đạo ý chỉ an ủi, đã nghĩ rằng sẽ làm cho điều này biến mất ngay sao?

– Nếu muốn xóa đi, đâu có dễ dàng như vậy? Hoàng đế chính lão cũng biết
là căn bản không có khả năng. Đạo ý chỉ này, chẳng qua là muốn tạm thời
trấn an chúng ta thôi.

Thần lão gia tử cất tiếng cười nhạt mà bảo:

– Ý chỉ của Hoàng đế , chúng ta không cần để ý tới nó. Dù sao, chúng ta
không hề tính toán tới chuyện mượn lần này để làm những gì. Dạ nhi bình
yên vô sự, đối với chúng ta mà nói chính là kết quả tốt nhất.

– Những chuyện khác, một ngày nào đó, sẽ bắt bọn họ cho chúng ta một thông báo hoàn hoàn chỉnh chỉnh!

Hai huynh đệ Thần Thuận cùng Thần Lệ gật đầu, tầm mắt của bọn họ vào lúc này không nhịn được nhìn về phía một chỗ tây bắc ở trong phủ. Một lát
sau, ánh mắt của hai huynh đệ nhất tề nhăn tít mà nói:

– Người trong nhà đều quan tâm đến Dạ nhi, ngược lại hắn. . . .

– Tâm hắn đều đã chết, sao còn có thể sống lại? Tuy nói Dạ nhi là của hắn. . . .

Trong mắt Thần lão gia tử, giống như có một giọt nước mắt hiện lên, chợt ra sức phẩy phẩy tay mà bảo:

– Thần Thuận, người trong cỗ xe ngựa là ai, con đã có đầu mối sao?

Cố nén tâm tình, Thần Thuận nặng nề đáp:

– Con cùng nàng đi đến nửa đường, lại đột nhiên mất đi bóng dáng của nàng. . . .

– Với thực lực của nàng, ngươi xác thật không theo dõi được nàng.

Thần lão gia tử thở dài nói:

– Thật không nghĩ tới, trong đế đô Hoàng Thành lại có cao thủ như thế.

– Phụ thân, ngài có tra được hay không, lão già kia là ai?

Thần Lệ lúc này hỏi.

Thần lão gia tử lắc đầu, nói:

– Lúc lão phu cùng Diệp lão nhi bọn họ chạy tới, tên kia cũng đã phát
hiện, nên đã chui vào cỗ kiệu, không để cho lão phu nhìn thấy gương mặt của hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 71: Lực Lượng Của Tiểu Đao. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng