Đế Quân

Chương 51: Đế Đô Nổi Sóng.

trước
tiếp

Chương 51: Đế Đô Nổi Sóng.
Hãy Tặng Like 5 Sao

Mà thanh niên này, sau khi nhìn thấy người trẻ tuổi đứng sẵn ở đó thì sắc mặt thay đổi mãnh liệt.

– Thiết Phiến công tử, Diệp Thước!

Diệp Thước xoay người, nhìn người trẻ tuổi phía sau thì cười nhạt nói:

– Khoái Kiếm Tiêu Một, nhiều năm không gặp Không biết kiếm của ngươi , so sánh năm đó đã nhanh hơn được mấy phần?

Tiêu Một sắc mặt căng thẳng, nói với âm thanh lạnh lùng:

– Nghe nói Thiết Phiến công tử mấy năm trước bởi vì không chịu đựng nổi
việc tranh quyền đoạt lợi trong nhà, cho nên một mực ẩn cư. Thật không
ngờ, gặp gỡ sau nhiều năm thì lại chỉ là vì muốn nghiệm chứng kiếm của
Tiêu mỗ có còn nhanh như trước hay không. Tiêu mỗ thật sự là vinh hạnh !

Nghe vậy, Diệp Thước không thể không cười một tiếng, thản nhiên nói:

– Cho tới bây giờ chỉ nghe nói kiếm của Tiêu Một rất nhanh. Lại không
ngờ được ngươi mở mồm cũng nghe ra lợi hại. Thật hy vọng, kiếm của ngươi trong mấy năm vừa qua có sự tiến bộ nhảy vọt. Nói cách khác, chính là
khi kiếm gẫy thì người phải chết.

– Diệp Thước!

Tiêu Một hít một hơi thật sâu, nặng nề nói:

– Đã sớm biết rõ ngươi cùng Thần Dạ có quan hệ rất tốt. Hôm nay tới, chắc là lấy lại danh dự cho hắn sao?

– Thần Dạ không phải Trường Tôn Phi, không cần những người khác ra mặt vì hắn.

Diệp Thước lạnh lùng cười một tiếng rồi nói tiếp:

– Ta tới tìm ngươi, chỉ là muốn ngươi biết, làm người tốt ngươi không
làm, lại muốn làm chó săn cho người . Đã như vậy, ta không ngại đánh một trận đến nơi đến chốn cho con chó nhà ngươi này. Để bảo chủ nhân phía
sau ngươi biết, thân ở trong đế đô Hoàng Thành, cho dù là hắn thì cũng
chưa chắc có khả năng một tay che trời!

– Mà hắn có gan làm nhục huynh đệ chúng ta, thì đương nhiên cũng nhất định phải trả giá xứng đáng!

– Diệp Thước, ngươi thật . . . .

Hai chữ ‘Tùy tiện’ còn chưa kịp nói ra, Tiêu Một lập tức thấy hoa mắt.
Người tuổi trẻ trong mắt kia, giờ phút này lại biến mất như quỷ mị không thấy tăm tích đâu nữa. Đến khi Diệp Thước xuất hiện lần thứ hai, thì rõ ràng đã ở trước người hắn.

– Tốc độ thật nhanh!

Tiêu Một thần sắc đại biến dị thường. Hắn là Võ Giả, còn là kiếm tu trong Võ Giả !

Kiếm Giả, nhanh nhẹn hoạt bát, thứ được chú trọng chính là thân pháp
cùng tốc độ. Nếu không, quả quyết vô phương tranh hùng cùng người.

Đương nhiên , sau khi tu vi đạt tới tình trạng nhất định thì việc lấy
lực phá tốc độ tất nhiên không có vấn đề. Nhưng hiện tại Tiêu Một vẫn
còn cách loại tình trạng này rất xa xôi.

Dù vậy, Tiêu Một vẫn còn là có tự tin rất lớn đối với thân pháp và tốc
độ của chính mình. Bằng không, hắn cũng sẽ không hết lần này đến lần
khác đi khiêu chiến Thần Hiên có xếp hạng ngay trên hắn .

Nhưng trước mắt Diệp Thước đã thể hiện ra ngoài tốc độ đã khiến cho Tiêu Một biết, tại sao trên đế đô Tuấn Ngạn Bảng , xếp hạng của Diệp Thước
chưa bao giờ thay đổi, cũng chưa từng có người dám khiêu chiến hắn.

Riêng phần tốc độ này đã đủ làm cho Diệp Thước đứng ở vị trí cao cao tại thượng!

Bóng người vừa mới đến, cây quạt trắng đã như điện nhằm thẳng vào mi tâm Tiêu Một.

– Tiêu Một, hãy để cho ta nhìn rõ ràng hơn một chút, rốt cuộc là kiếm của ngươi nhanh hơn hay là cây quạt của ta nhanh hơn!

Tốc độ của cây quạt trắng, hiện nay Tiêu mỗ căn bản là không thấy rõ
lắm. Hắn chỉ theo bản năng mà giơ trường kiếm của mình để ở trước trán.
Cùng lúc đó, thân thể như tia chớp cực kì nhanh chóng lui về phía sau.

Nếu có người đứng xem, sẽ từ một lượt hành động này của hắn mà nhìn ra,
Tiêu Một đã không có tin tưởng đối với bản năng của mình. Hắn căn bản là không tin, việc mình hoành kiếm phía trước như vậy là có thể đủ đỡ công kích của cây quạt trắng.

Mà cho dù công kích bị đỡ thì Tiêu Một cũng không còn tin tưởng, chính mình sẽ không bị lực đạo trên cây quạt trắng đả thương.

Nhưng Diệp Thước công kích tới với tốc độ nhanh như sấm sét. Tốc độ của
Tiêu Một trong lúc hoảng hốt lui ra phía sau thì làm sao hơn được Diệp
Thước. Vẻn vẹn là trong phút chốc sau, cây quạt trắng này không hề biến
hóa đã điểm vào trên thân trường kiếm .

– Keng!

Kim loại chạm nhau, làm những đốm lửa lập tức văng đi khắp nơi. Trong
những đốm lửa như ánh sao này, Tiêu Một không khỏi kêu lên một tiếng
đau đớn, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt xuống, một ngụm máu tươi càng là
không nhịn được mà phun ra.

– Ngươi như vậy, mà cũng xứng đáng đứng thứ năm trên Tuấn Ngạn Bảng sao? So với Thần Hiên, ngươi thật sự kém quá nhiều!

Một đòn đã đả thương Tiêu Một, Diệp Thước nhàn nhạt cười nhạo một tiếng. Không đợi Tiêu Một đáp gì, thân hình hắn đã xông lên lần thứ hai. Cây
quạt trắng xòe ra như bức tranh, cũng là sắc bén như đao. Vào lúc bổ
xuống, bởi vì Tiêu Một cầm kiếm đến chắn nên chỉ nghe thấy một tiếng
vang răng rắc giòn tan, thanh trường kiếm từ thép tinh của Tiêu Một
không ngờ bị mặt quạt lướt qua cứ như thể một khối đậu hũ, bị cắt rất
gọn gàng thành hai nửa, sau đó rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng vang chói tai.

– Diệp Thước!

Tiêu Một sắc mặt trắng bệch. Hắn đã sớm biết rõ chính mình không phải là đối thủ của Diệp Thước , nhưng lại nghĩ dẫu sao cũng có thể đủ gắng sức chống được mấy chiêu? Kết cục trước mắt khiến cho hắn xấu hổ đến chết!

Cây quạt trắng đã sớm thu hồi, nhìn Tiêu Một, Diệp Thước thản nhiên nói:

– Chỉ bằng ngươi, vẫn còn không có tư cách đánh một trận cùng Thần Dạ tại thịnh hội săn thú Đông Giao !

Tiêu Một lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng, nhưng mà trong mắt lại hàm chứa một ý tứ điên cuồng:

– Diệp Thước, ngươi quả nhiên là đến ra tay vì Thần Dạ. Hắc hắc, hắn năm đó ung dung tự tại trước mọi người như thế. Đến giờ này ngày này, ngay
cả khiêu chiến do chính mình phát ra lại muốn người khác đến giải quyết
sớm giúp hắn, thật buồn cười a, ha ha!

– Diệp Thước, bại trong tay ngươi , Tiêu mỗ không có nửa phần không
phục. Nếu như ngươi không sợ người đứng đằng sau ta trả thù , ngươi liền giết ta đi.

– Ngươi không cần mang chủ nhân của ngươi đến uy hiếp ta.Nếu như là ta sợ thì hôm nay cũng sẽ không đến tìm ngươi.

Cây quạt trắng khép lại như cũ, Diệp Thước khinh thường cười nói:

– Ngươi cũng đừng mang Thần Dạ đến kích ta giết ngươi. Ha hả, ta nói
rồi, tìm ngươi, chỉ là vì cho chủ nhân của ngươi một cái giáo huấn, đừng cho rằng cứ già là đúng! Về phần chết sống của ngươi, Thần Dạ đã sớm
xác định cho ngươi .

– Đương nhiên, nếu như ngươi không muốn chết, có lẽ khi có cơ hội liền xem ngươi có tranh thủ nắm được hay không .

Nói xong, Diệp Thước nghênh ngang bước đi!

Mưa phùn xối trên người không những không khiến cho Tiêu Một cảm thấy
rét lạnh. Ngược lại sâu trong nội tâm, có một ngọn lửa hừng hực đang
thiêu đốt. Hắn không đoán được đó là suy nghĩ ở trong lòng Diệp Thước,
mà chỉ cho rằng là ý nghĩ của Thần Dạ.

– Hay cho Thần Dạ ngươi, ngươi sai Diệp Thước đến đánh vào mặt ta ở giữa mọi người. Hảo, rất tốt! Người hãy đợi, đến lúc trận chiến tại dịp săn
thú Đông Giao, ta sẽ ngay trước mặt tất cả những người quyền quý nhân sĩ hoàng triều, làm ngươi nhục nhã đến sống không bằng chết, để giải mối
hận trong lòng hôm nay của ta.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 51: Đế Đô Nổi Sóng.
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng