Đế Quân

Chương 46: Ngõ Hẻm Phong Hoa. (2)

trước
tiếp

Chương 46: Ngõ Hẻm Phong Hoa. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Mà nói cũng chỉ có một câu, người kia chỉ nói:

– Cứ mời cô nương Liễu Như Thị đến với ta uống vài chén là tốt rồi!

Nàng kia vừa mới tay muốn tiếp nhận ngân phiếu , giờ phút này hình như
là thấy quỷ mà lập tức rụt trở về. Tức thì dùng một loại ánh mắt gần như là không nói nổi mà nhìn qua vị khách có vẻ hơi không giống người
thường này. Sau khi liếc mắt nhìn, nàng liền quay sang phía vị phu nhân
dẫn dắt.

Phu nhân cũng là sau khi kinh ngạc một hồi lâu, mới mang theo nụ cười nghề nghiệp hóa mà nói:

– Vị Tiểu công tử này, thực sự ngại quá. Liễu Như Thị cô nương không dễ dàng gặp mặt khách khác.

– Nàng không dễ dàng gặp, điều đó đã nói lên là có vị khách, mà nàng vẫn còn phải gặp, đúng không?

Người thiếu niên áo trắng ngửa đầu, lộ ra một nụ cười đẹp mắt:

– Tấm ngân phiếu này, ngươi cầm đi, phiền quá.

Tấm ngân phiếu này, phu nhân không dám tiếp nhận mà vẫn nói:

– Tiểu công tử, xác thật ngại quá, Liễu cô nương sẽ không gặp ngài.

– Ngươi còn không đi hỏi một chút, làm sao lại biết nàng ấy sẽ không gặp ta?

– Cái này?

Trong thời gian ngắn ngủi nói chuyện với nhau, những vị khách ngồi gần
đó cũng đã lại thần. Phu nhân cùng mấy thiếu nữ này , bởi vì người tới
là khách nên không thể cười nhạo người thiếu niên áo trắng kia ở trước
mặt khách. Nhưng mấy người khách kia thì cũng là không có chút xíu kiêng nể.

– Tiểu tử, ngươi lông tóc còn chưa đủ dài? Không chỉ có học người khác
tới chỗ như thế này chơi đùa, lại còn muốn Liễu cô nương cùng ngươi?

– Ha ha!

Tiếng cười vang càng lúc càng truyền càng xa. Đến khi những người ngồi ở chỗ xa hơn hiểu rõ ràng sự tình đầu đuôi , thì trận cười vang này lại
càng trở nên nổ ra nhiệt liệt.

– Thằng nhãi này của nhà ai? Khẩu khí thật lớn, còn muốn gặp cô nương
Liễu Như Thị . Ngươi có biết hay không, mỗi một đại gia nơi này đều vung thẳng tay tiêu pha đối với Hoa Thanh Trì. Mà ngay là như vậy, rất nhiều người cho đến ngày nay, cũng không từng ra mắt Liễu cô nương . Ngươi a, có lẽ tự mình về nhà bú sữa mẹ đi thôi, tránh để đại gia quăng ngươi ra ngoài.

– Hắc hắc, lão La, thằng nhãi này đã qua tuổi cai sữa . Nhưng lớn như nó vậy thì mẹ nó làm sao còn có thể có sữa cho nó bú?

– Ha ha!

Người thiếu niên áo trắng vốn đối mặt việc mọi người cười nhạo thì vẫn
còn phảng phất giống như không nghe thấy. Thế nhưng sau khi nghe người
trung niên nhỏ gầy như que củi nói như thế, sắc mặt hắn lập tức hoàn
toàn cực kì lạnh lẽo . . . .

– Ông ông! Ông ông! Ông ông!

Liền ở trong những tràng cười vang này, một hồi âm thanh chói tai, bắt
đầu đột nhiên vang vọng. Trong nháy mắt, tất cả tiếng cười, như bị một
bàn tay lớn vô hình cắt đứt. Miệng mỗi người đều vẫn còn há ra, nhưng mà liền không có chút xíu âm thanh phát ra.

Ở trong tầm mắt bọn họ , chỗ cái bàn trước người trung niên nhỏ gầy như
que củi, lại có một cái quạt trắng, trông nó như có phiến đao đang cứ
thế đặt ở bên trong.

Tất cả mọi người, đặc biệt là người trung niên nhỏ gầy như que củi kia,
sắc mặt càng thêm trắng bệch. Lúc này hắn bùm một cái quỳ xuống dưới mặt đất, dập đầu như giã gạo:

– Công tử, tại hạ lắm miệng, xin công tử thứ tội!

– Đắc tội ta, chỉ là mình ngươi chết. Hiện tại khiến cho hắn nổi giận,
cả nhà ngươi đều phải cùng chết. Cho nên ngươi chết , là đang cứu tính
mạng mọi người trong cả nhà ngươi đó.

Một âm thanh nho nhã thản nhiên truyền đến!

Nhìn theo hướng âm thanh kia truyền đến, người thiếu niên áo trắng không khỏi phì ra tiếng cười mà nói:

– Ta đâu có quyết đoán như ngươi nói vậy?

– Ngươi cố nhịn không quyết đoán thì ta không quản được . Nhưng người
nào đắc tội với ngươi, thì cũng là không thể không chết. Ở những nơi
khác, có lẽ ta còn không làm chủ được, nhưng ở chỗ này, ta tự có đại
quyền sinh sát!

Âm thanh nho nhã vừa dứt, đột nhiên ý định giết người nổi lên, cái quạt
trắng đặt trên bàn này, bỗng bay mạnh lên. Nó hóa thành một vệt sáng
trắng, bất kể người trung niên nhỏ gầy như que củi kia né tránh như thế
nào, rốt cuộc chỉ sau mấy giây thì đầu người đã rơi xuống đất!

Mùi máu tươi trong nháy mắt tràn ngập cả một chốn ồn ào lộn xộn này. Tuy nhiên, không một người nào dám vì người vừa mới chết mà nói một câu
không phục. Thậm chí trong lòng rất nhiều người đều vẫn còn sợ hãi, bọn
họ vừa rồi cũng từng cười nhạo thiếu niên áo trắng kia . . . .

– Đi thôi, đi xuống mời cái tên phiền toái kia lên đây đi. Chậm một chút nữa, Hoa Thanh Trì này có thể sẽ bị hắn phá hủy mất!

– Vâng!

Từ trên lầu cao, một bóng dáng uyển chuyển nhẹ nhàng bước ra từ trong
một căn phòng. Một lát sau, ở đầu cầu thang có một bóng dáng rõ ràng
xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.

Vẻn vẹn là nàng xuất hiện, không khí vốn sặc mùi máu tanh tưởi phảng
phất đã bị nàng hấp thu hết, lập tức biến mất hoàn toàn sạch sẽ. Mà
ngoại trừ người thiếu niên áo trắng ra, tất cả mọi người, cho dù nam nữ
thì ánh mắt đều là gắt gao nhìn chăm chú vào bóng người kia, cũng không
muốn rời đi chút xíu nào!

– Áo tím như phượng, mỹ nhân Như Ngọc, thướt tha nhiều vẻ, đẹp mà không
kiêu! Khó trách vô số người vì Liễu cô nương, nguyện ý đến Hoa Thanh Trì này vung tiền như rác!

Vừa vào tới gian phòng, người thiếu niên áo trắng cười to!

– Công tử, ngươi đừng giễu cợt với ta !

Bóng dáng uyển chuyển, có một mái óc dài đen nhánh rủ xuống ngang hông.
Trên người mặc một chiếc quần tím lan tử la , đã thể hiện ra ngoài vóc
người hoàn mỹ, lồi lõm tinh tế có hứng thú. Gương mặt kia càng là tinh
xảo, làm cho không người nào có thể tìm ra một điểm tỳ vết nhỏ nhoi nào. Đó quả thực chính là tiên nữ hạ phàm từ trên trời, hoặc là, người bước
ra từ trong bức họa. Trong thế gian, không có nữ nhân xinh đẹp tới cực
điểm như vậy.

Lúc này hơi xấu hổ giận dữ làm cho gương mặt ửng đỏ, càng khắc họa cho một câu mỹ nhân như họa kia!

– Thần gia tiểu thiếu gia, đừng có trêu chọc người ta như vậy. Rượu và thức ăn đã chuẩn bị tốt , lại đây ngồi xuống đi!

Trong phòng, còn có một người trẻ tuổi, khoảng mười bảy tuổi. Dáng vẻ hờ hững, cử chỉ tao nhã, làm cho người ta vừa nhìn liền biết chính là hậu
duệ của một Đại gia tộc.

Lúc này hắn, giơ chén rượu đang tự rót tự uống một mình, dáng vẻ bình
tĩnh khiến người ta khó có thể liên tưởng, chính là hắn vừa rồi chỉ nói
đôi ba lời là đã lấy đi tính mạng một người.

Nghe lời này của hắn, trong lòng Liễu Như Thị lập tức kinh ngạc đến giật mình. Ánh mắt lần thứ hai nhìn về phía người thiếu niên áo trắng lập
tức loại trừ vài phần không đồng tình trước đây còn có như vậy!

Thần Dạ cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống chỗ đối diện người trẻ tuổi mà cười nói:

– Liễu cô nương, phiền toái !

Liễu Như Thị sau khi rót đầy cho Thần Dạ chén rượu trước người hắn , lập tức cung kính nói:

– Công tử Gia cùng Thần tiểu thiếu gia cứ nói chuyện tự nhiên, thiếp
thân liền đứng hầu bên ngoài, có việc gọi một tiếng là được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 46: Ngõ Hẻm Phong Hoa. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng