Đế Quân

Chương 45: Ngõ Hẻm Phong Hoa. (1)

trước
tiếp

Hãy Tặng Like 5 Sao

– Phụ thân, ngài yên tâm, con sẽ không để cho hỗn trướng kia tiếp tục xằng bậy.

Thần Lệ biết suy nghĩ của lão gia tử nên vội nói.

Thần lão gia tử nhẹ nhàng thở dài, rồi bảo:

– Đều là cháu của mình, lão phu sao lại nặng bên này nhẹ bên kia. Nguyên nhi hành động, có phần có hơi quá khích .

Nói tới chỗ này, trong đôi mắt Thần lão gia tử bỗng đột nhiên lóe lên những tia sáng lấp lánh:

– Nhưng cũng không cần phải lo, Dạ nhi nói rất đúng. Đây là chuyện của
đám trẻ con đồng lứa bọn chúng, chúng ta không cần tham gia quá nhiều.

– Người trẻ tuổi tự có con đường chính bọn hắn còn phải đi. Bất kể ở
cuối con đường này là phong cảnh gì, thì đều là do chính bọn hắn lựa
chọn. Nếu đã lựa chọn , vậy liền đừng để sau này phải hối hận.

– Sự thực, bọn chúng cũng sẽ không hối hận! Đây mới là con cháu Thần Trung ta!

– Đúng vậy, phụ thân. . . .

– Không có gì là đúng vậy.

Ánh mắt của Thần lão gia tử nhìn thẳng Thần Lệ, ngữ điệu không cao, nhưng lại có vẻ cực kì lạnh lùng đến vô cùng:

– Nguyên nhi đi con đường này, trong tim của hắn, so với bất cứ một
người nào trong chúng ta đều hiểu rõ hơn, hậu quả phải gánh chịu sẽ là
cái gì. Mà chúng ta cũng biết rõ ràng, kết quả cuối cùng chỉ có thể để
cho huynh đệ bọn họ tự mình giải quyết.

– Mấy cha con chúng ta, ai đi làm, ai sẽ đi làm, ai dám đi làm, ai lại nhẫn nhịn đi làm?

Âm thanh tuy là kiên quyết, lại vẫn tiết lộ sự hiu quạnh cô đơn. Đây là
nhà quyền thế vọng tộc, sự tồn tại của việc này đều không ai tránh được. Đó cũng là nỗi xót xa sâu sắc!

Trong Hoàng Thành, có một con đường. Con đường này rất sâu, hơn nữa đoạn cuối con đường không có lối ra. Bởi vậy, nó cũng bị mọi người gọi là
ngõ hẻm.

So cùng ngõ hẻm bình thường thì điều không giống chính là, ngõ hẻm này
rất rộng rãi. Vài cỗ xe ngựa chạy song song cũng có thể đi lại bình
thường. Ngoài ra nó cũng không có sự tĩnh mịch như những ngõ hẻm bình
thường. Ở chỗ này, ngươi có thể cảm nhận được một loại mùi vị xa hoa
lãng phí đến mức độ cao nhất .

Con đường này bị người ta gọi là ngõ hẻm Phong Hoa. Tên đúng như ý
nghĩa, thứ tồn tại ở nơi này, chính là những tụ điểm san sát có thể khơi gợi dục vọng nguyên thủy nhất của nhân loại !

Vào lúc còn chưa tới ban đêm, một người thiếu niên mặc trường sam trắng
tinh nhẹ nhàng cất bước để đi vào trong con ngõ hẻm Phong Hoa này !

Lúc này thời gian hãy còn sớm, việc kinh doanh ở hai bên đường của ngõ
hẻm vẫn còn chưa bắt đầu. Bởi vậy sau lúc người thiếu niên áo trắng đi
tới, thì cũng không có người nào đứng hai bên đường rao to mời chào mua
bán. Mà người thiếu niên áo trắng này tựa hồ cũng rất tinh tường đối với nơi đây. Hắn không hề nhìn ngó nhiều mọi nơi xung quanh, mà cứ đi
thẳng về hướng chỗ sâu nhất cuối ngõ hẻm.

Ở cuối ngõ hẻm là một tòa kiến trúc mà so sánh với mọi tòa nhà đã từng
nhìn thấy suốt dọc đường đến đây thì nó đều phải cao lớn hơn, mà lại
càng tráng lệ nguy nga lộng lẫy hơn, dường như một tòa cung điện vậy!

Cửa lớn gồm tám phiến, chỉ đơn cử một điểm này liền biểu hiện ra phong
thái nơi đây. Lầu cao hơn mười tầng, nó ngạo nghễ quan sát được khắp nơi chung quanh!

– Chào công tử , ở chỗ chúng ta còn chưa đầu buôn bán?

Ở cánh cửa đại môn, một người trung niên trong trang phục của bảo vệ
cung kính nói. Nhưng trong con ngươi lại cực kì nhanh chóng mà xẹt qua
một vẻ kỳ quái. Hiển nhiên là hắn có cảm giác, tuổi còn nhỏ như vậy mà
đã tới chỗ như thế, rất ăn chơi trác táng .

Người thiếu niên áo trắng cười cười. Hắn vừa ngẩng đầu, thì đập vào mắt
là ba chữ lớn ‘Hoa Thanh Trì’ như rồng bay phượng múa, rất oai phong.

– Ta đi vào chờ, uống tạm mấy chén nước thì không có vấn đề gì chứ?

– Cái này?

Người trung niên chần chờ một hồi, nhưng vẫn buông tay để cho đi vào.

Hoa Thanh Trì, chính là nơi đây, dẫu có nhìn khắp cả đế đô thì nó vẫn cứ là động tiêu tiền làm cho người ta chùn bước nhất. Nhưng mà, có thể tới đây tiêu pha thì nhất định là giới không phú thì quý, hơn nữa còn là
đại phú đại quý.

Bởi vậy, tất nhiên Đại lão bản sau lưng Hoa Thanh Trì dẫu ở trong đế đô
cũng có được thế lực phi phàm, nhưng lại cũng không dám tùy ý đắc tội
khách khứa đến đây.

Người thiếu niên áo trắng chỉ là đi vào hơi sớm mà thôi, mặc dù có hiếu
kì về chuyện hắn còn nhỏ tuổi mà đã tới chỗ như thế. Nhưng việc làm ăn
thì cũng không thể không cố làm cho khách hàng tin tưởng.

Huống hồ, ở chỗ này, những chuyện còn tò mò hơn cũng không phải không có.

Sau khi đi vào Hoa Thanh Trì, thiếu niên áo trắng tìm một hẻo lánh góc
ngồi xuống, sau đó tự có tôi tớ đưa lên rượu ngon cùng đồ ăn tinh xảo.

Cùng với thời gian từ từ trôi qua, đến sau khi sắc trời thẫm lại, tiếng
huyên náo ồn ào bắt đầu vang lên tụa như thủy triều. Chỉ chốc lát thời
gian không lâu lắm, càng ngày càng nhiều người liền ùn ùn kéo vào khu
nhà khổng lồ mà lại rộng rãi này.

Mặc dù có thể tới đây vui chơi, đều là những người không phú thì quý.
Nhưng giữa phú quý và phú quý thì cũng có sự khác nhau rất lớn.

Những ai cho rằng phân lượng của mình còn không đủ mức, thì đều rất tự
giác mà ngồi ở những vị trí hẻo lánh. Còn vị trí gần phía trước và nằm ở giữa mặc dù là để trống thì cũng không có người ngồi loạn vào đó.

Người đã tương đối hơn nhiều, chương trình cũng bắt đầu khởi động. Bầu
không khí nơi này lập tức bắt đầu trở nên náo nhiệt. Không được một hồi, các thiếu nữ yểu điệu do một người phu nhân dẫn dắt, như con b*****m dập
dờn giữa những bông hoa mà đi tới bên cạnh mỗi một bàn.

Mỗi khi đi qua một bàn, nhìn xem có mấy người ngồi ở bàn liền có chừng
ấy thiếu nữ lưu lại, mà không để cho khách khứa có cơ hội lựa chọn thiếu nữ chính mình thích. Đương nhiên, có thể làm như vậy thì cũng đã thể
hiện ra rằng những thiếu nữ này , ai nấy đều là quốc sắc, chỉ cần không
phải cố ý chọn lựa thì không có ai có thể mở miệng nói không thuận mắt.
Hơn nữa, cũng không phải lấy về nhà làm lão bà là đã đủ khả năng .

Xem ra, trước đó cũng có người đã đếm qua số lượng khách khứa. Nên khi
đến phiên một người khách cuối cùng thì cũng chỉ còn lại có một người
thiếu nữ cuối cùng.

Khi nhìn thấy người khách cuối cùng này, cả phu nhân dẫn dắt và nàng kia đều rõ ràng ngây ra một lúc. Nhưng mà, còn may là do nghề nghiệp tu
dưỡng, nên cũng vẻn vẹn khiến cho bọn họ hơi ngây ra mà thôi. Lập tức,
nàng kia liền uyển chuyển đến bên cạnh vị khách rồi ngồi xuống.

Không đợi cái mông thiếu nữ chạm vào đến ghế, một tấm ngân phiếu nương
theo âm thanh thảng thốt phát ra từ thiếu nữ bị kinh hãi này, cùng với
phu nhân còn chưa rời khỏi bàn. Thậm chí khách khứa ngồi ngay bàn bên
cạnh cùng mấy bàn khá gần đều bị âm thanh này làm cho kích động ghê gớm.

Ngân phiếu, là loại ngân phiếu một ngàn lượng. Hoa Thanh Trì mặc dù là
động tiêu tiền, nhưng vừa mới bắt đầu liền móc ra một tờ ngân phiếu ngàn lượng cho người ta, thế này thì đầu năm vẫn còn rất ít thấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng