Đế Quân

Chương 42: Nhị Hoàng Tử. (2)

trước
tiếp

Chương 42: Nhị Hoàng Tử. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Thế, cái gì gọi là thế, làm
sao có thế? Cả Đại Hoa hoàng triều, trừ hoàng gia ra thì người có thế
nhất cũng không hơn được Trấn Quốc Vương Gia. Mà mặc dù là hoàng thất,
cũng chỉ có một mình hoàng đế mới có thể đủ khiến cho Thần Trung không
đến mức càn rỡ cùng vô lễ quá đáng. Với Nhị hoàng tử hắn, tư cách còn
kém xa ni!

– Nói rất hay !

Nhị hoàng tử không giận, ngược lại cười:

– Hoàng triều ta mới lập trong thời gian ngắn ngủi mấy chục năm. Cho nên còn có rất nhiều chế độ cần thiết phải hoàn thiện. Hôm nay ngươi nói
những lời thế này, đã nhắc nhở ta rất nhiều. . . .

– Thần Dạ, việc hôm nay , huynh đệ Trường Tôn có sai ở phía trước, không trách được ngươi. Nhưng mà ngươi cũng đả thương huynh đệ bọn họ, vậy
coi như đã xong?

Liếc mắt nhìn huynh đệ Trường Tôn Uy, Thần Dạ thản nhiên nói:

– Thôi, tự nhiên là có thể coi như vậy, ta cũng không thể giết bọn họ
chứ? Tuy nói hai gia hỏa này, cũng là chết không đáng tiếc. Hôm nay,
liền nể mặt Nhị hoàng tử, bỏ qua cho một lần.

– Nhị hoàng tử, tiểu dân cáo từ!

– Thần Dạ!

Nhị hoàng tử nói:

– Sau khi trở về, làm phiền vấn an lão Vương Gia thay ta. Về chuyện đã
phát sinh, cũng xin nói đầu đuôi gốc ngọn cho lão Vương Gia. Tiểu vương
không muốn lão Vương Gia có chỗ phát sinh hiểu lầm.

Nghe vậy, Thần Dạ hai mắt có hơi căng thẳng, một lát sau, mang theo Tiểu Nha xoay người bước nhanh rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Thần Dạ rời đi, trên Thiên Sương Lâu liền im lặng
một hồi. Sau một lát, Nhị hoàng tử nhẹ nhàng thở dài mà nói:

– Thần Nguyên, đệ đệ này của ngươi , chúng ta đều nhìn lầm rồi.

– Có lẽ vậy!

Thần Nguyên đáp như thế . Ở chỗ sâu trong con ngươi, có một vẻ kiêng kỵ sâu sắc không tiêu tan.

– Nhị hoàng tử, là huynh đệ chúng ta vô năng!

Ở bên cạnh, Trường Tôn Uy vội vàng cáo lỗi.

– Cũng không trách các ngươi. Kỳ thật như vậy cũng rất tốt, nói cách
khác, nếu Thần Dạ tiếp tục che giấu thì chỉ biết sẽ mang đến cho chúng
ta những biến số lớn hơn .

Che giấu tâm thần, Nhị hoàng tử lạnh nhạt cười, phảng phất như chưa
từng phát sinh bất cứ chuyện gì. Thân là kẻ ngồi trên cao, quả nhiên
phong độ bất phàm!

Lời tuy như thế, nhưng không người phủ nhận. Để lỡ dịp hôm nay, sau này
tính cảnh giác của Thần Dạ sẽ tăng cường vô hạn. Nếu muốn lại ngầm mưu
tính toán hắn, có thể sẽ không hề đơn giản như vậy.

– Thần Nguyên, theo như ngươi nhìn, có biện pháp nào kéo người này vào trong trận doanh của ta hay không?

– Rất khó, nhưng mà có khả năng thử một lần!

Thần Nguyên đáp.

Nhị hoàng tử cười gật đầu:

– Xác thật có khả năng thử một lần. Có điều thời gian cách dịp săn thú
Đông Giao đã không nhiều lắm . Trong khoảng thời gian này , nếu như hắn
vẫn không thần phục, thì cũng làm cho người ta có hơi không hài lòng a!

Thần Nguyên vội nói:

– Đến hết thời gian tới săn thú Đông Giao, nếu như hắn còn không đáp ứng thì chỉ có một con đường chết. Nhị hoàng tử cũng không cần đau đầu vì
hắn. Thanh kiếm này của Tiêu Một sẽ làm Nhị hoàng tử vừa lòng.

– Chưa chắc!

Nhị hoàng tử trầm lặng một hồi lâu, lập tức nhìn thẳng vào Thần Nguyên mà nhắc:

– Thần Nguyên, Thần Dạ dù sao cũng là em họ của ngươi.

– Đối với ta trước sau vẫn là thần tử của điện hạ thần!

Thần Nguyên cười một tiếng thắm thiết. Ở chỗ sâu trong con ngươi, một tia sắc bén thản nhiên xẹt qua.

– Nhưng còn chỗ lão Vương Gia ?

Thần Nguyên im lặng, sau một hồi mới nghiêm nét mặt nói:

– Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Hơn nữa, lão gia tử sớm muộn cũng là thần tử của điện hạ!

Nghe nói như thế, nụ cười ấm áp như gió xuân của Nhị hoàng tử lần thứ hai hiện lên trên gương mặt.

Hai đầu con phố dài vẫn có đông đảo quân sĩ canh gác nghiêm mật. Dáng vẻ mỗi một vị quân sĩ đều là vô cùng lạnh lùng, phảng phất như Hàn Băng
ngàn năm không tan. Thế nhưng sau khi bọn hắn nhìn thấy Thần Dạ bình an
vô sự đi xuống thì sắc mặt mỗi người, đều là hơi đổi.

Thần Dạ vốn muốn trực tiếp đi thẳng. Nhưng rồi vừa nghĩ lại liền bước
thong thả đi tới trước mặt một vị ra vẻ là đầu mục trong quân sĩ mà lạnh nhạt hỏi:

– Ngươi tên là gì?

– Tại hạ Tần Sơn, ra mắt Thần tiểu thiếu gia.

Đầu mục này không biết Thần Dạ đã gây nên chuyện gì, trong lòng âm thầm phát lạnh!

– Thì ra ngươi cũng biết ta là Thần gia tiểu thiếu gia a!

Thấy dáng vẻ hắn như vậy, Thần Dạ cất tiếng cười, ánh mắt dần dần lạnh lẽo đi:

– Quân sĩ Đế đô, chức trách chủ yếu là bảo vệ bình yên cho đế đô , phòng ngừa bọn đạo chích làm hại dân chúng. Từ lúc nào mà đã thành chó săn
cho người khác dùng để làm điều ác? Hả?

Âm thanh này cũng không lớn, nhưng ít ra khiến cho tất cả quân sĩ trên
đường cùng với người trong tửu lâu đều nghe được thập phần rõ ràng!

Mà người nghe được, sắc mặt lần thứ hai hơi bị biến đổi. Trên tửu lâu, chính là có Nhị hoàng tử tôn quý đang ở đó a!

Lại không hề ngờ tới, những lời quá nặng vẫn còn ở phía sau.

– Mỗi một vị quân sĩ trong đế đô, đều là thông qua bao tầng chọn lựa mà
đến. Mỗi người, thân phận các ngươi dẫu chưa thể hiện, nhưng lại làm cho dân chúng đế đô vạn phần ủng hộ. Chính là bởi vì các ngươi tuân thủ
nghiêm ngặt chức trách, không sợ cường quyền!

– Nhưng không nghĩ tới, Đại Hoa hoàng triều ta lập triều mới được bao
nhiêu năm mà bản chất các ngươi lại đều thay đổi. Cứ tiếp tục như thế ,
dân chúng đế đô làm sao được an bình? Nếu như đế đô không yên, thì thiên hạ đại loạn. Vậy mấy người các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

– Thần tiểu thiếu gia!

Một đám quân sĩ, mọi người mồ hôi đầm đìa tuôn như mưa.

– Tần Sơn, mang theo người của ngươi, lập tức trở lại nơi các ngươi nên
có mặt. Sau chuyện này, đều tự đến Binh bộ lĩnh phạt đi! Nếu có một
người dám không đi, ta tin tưởng sau khi gia gia của ta được biết thì
nhất định sẽ không chịu để yên!

– Vâng , vâng!

Nói tới chỗ này, Thần Dạ bình tĩnh nhìn về phía Thiên Sương Lâu. Nơi đó, đang có vài đạo ánh mắt đã nhìn vào hắn. Nhưng mà, khi ánh mắt của hắn
nhìn đến thì tâm tình âm u lạnh lẽo trong mấy ánh mắt lập tức tiêu tan
bặt vô âm tín.

Thần Dạ lạnh lùng cất tiếng cười, chợt mang theo Tiểu Nha bước nhanh rời đi. . . .

Ở cuối phố dài có một chiếc xe ngựa. Trong xe, Huyền Lăng Công Chúa lẳng lặng ngồi, trước mặt nàng có một ông lão đang cung kính nói lại đầu
đuôi gốc ngọn chuyện vừa rồi đã phát sanh cho nàng nghe.

Đợi đến khi ông lão đã nói cho hết lời, Huyền Lăng Công Chúa trầm lặng chỉ chốc lát, lập tức nói:

– Nhị hoàng huynh hơi quá đáng, hắn chẳng lẽ không sợ sau khi chuyện bại lộ, lão Vương Gia sẽ nổi bão? Nhưng mà Thần Dạ này cũng xác thật rất
giỏi.

Ông lão gật đầu đáp:

– Thân không chút xíu Huyền Khí, lại có thể một chưởng đả thương Trường Tôn Phi. Thiếu gia Thần gia đích xác cực kỳ dũng mãnh .

Huyền Lăng Công Chúa nói đắn đo:

– Chẳng lẽ Thần Dạ cũng giống như ta, là đang che giấu chính hắn sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 42: Nhị Hoàng Tử. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng