Đế Quân

Chương 4: Huyền Khí. (1)

trước
tiếp

Chương 4: Huyền Khí. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Hắn chợt cười hỏi:

– Gia gia, ngài tìm chắt nhi là có chuyện gì a?

Kìm xuống sự kinh ngạc trong lòng, âm thanh của Thần lão gia tử có hơi trầm xuống, mà hỏi:

– Dạ nhi, mấy ngày hôm trước có đúng là ngươi lại đi một chuyến lên Bắc Vọng Sơn?

– Vâng ạ!

Tại trước mặt lão gia tử, tất nhiên không cần giấu diếm cái gì.

Thấy vậy, Thần Trung âm thầm thở dài. Một lát sau, lão mới nặng nề hỏi:

– Dạ nhi, hà tất gì cần phải như thế?

– Gia gia, đó là ngày mẫu thân rời đi suốt bốn năm . Chắt nhi không thể không đi.

Kiếp trước vào thời khắc này, lão gia tử hỏi như thế, Thần Dạ cũng đồng
dạng trả lời ông mình như thế, nhưng lúc này không giống ngày xưa. Cũng
cùng một câu nói đồng dạng như nhau, nhưng phối hợp với vẻ mặt hắn lúc
này lại thể hiện ra ý tứ không giống.

Thần Dạ không thể để cho lão gia tử thấy hắn tiếp tục có tinh thần sa sút!

– Năm đó là chắt nhi vô ý, lại khiến cho hôm nay một nhà không thể đoàn
viên. Bốn năm qua, chắt nhi một mực muốn làm những thứ gì, cũng là hữu
tâm vô lực. . . .

Đang nói thì có hơi dừng lại, Thần Dạ cười một tiếng rồi nghiêm nét mặt nói tiếp:

– Nhưng mà gia gia, chắt nhi tin tưởng, chỉ cần chắt nhi không chịu từ
bỏ, kiên trì, rốt cuộc sẽ có một ngày, chắt nhi có thể làm được chuyện
mình muốn làm.

– Ha ha!

Thần lão gia tử như là lần đầu tiên nhìn thấy Thần Dạ, sau khi nhìn chăm chú mấy giây không khỏi cất tiếng cười to:

– Không chịu từ bỏ, kiên trì! Nói rất hay, đây mới là đứa cháu thật là tốt của Thần Trung ta!

– Dạ nhi, điều cháu muốn làm thì cứ yên tâm đi làm. Gia gia cùng Thần gia sẽ là hậu thuẫn cho kiên cố nhất!

Từ lúc đó trở đi, Thần lão gia tử rốt cục tin tưởng, đứa cháu nhỏ nhất
của chính mình đã trở nên không còn giống như với lúc trước kia.

Vừa nói dứt lời, ở chỗ sâu trong ánh mắt của Thần lão gia tử , một vẻ lạnh lẽo thoáng chốc xẹt qua:

– Dạ nhi, sau một tháng thì gia gia phụng chỉ vào cung. Hoàng thượng có yến muốn ban thưởng, chỉ rõ ta và ngươi Gia tôn!

– Hảo, chắt nhi đã biết. Đến lúc đó, cứ theo gia gia vào cung là được.

Thần Dạ trong lòng lạnh lẽo, khom người rời khỏi căn nhà cỏ tranh.

Sau khi dõi mắt nhìn Thần Dạ đi ra, vẻ lạnh lùng trong mắt Thần lão gia tử bỗng đột nhiên phóng đại vô cùng vô tận.

– Hoa lão ca, cũng không phải tiểu đệ nhất định phải đối nghịch cùng đời sau của ngài. Mà là hậu nhân của người không chịu dung cho tiểu đệ cùng người nhà của tiểu đệ. Vạn bất đắc dĩ, vì người nhà, tiểu đệ cũng chỉ
có thể thật xin lỗi người .

– Đợi ngày nào đó, sau khi tiểu đệ thân xuống hoàng tuyền, sẽ trở lại tự mình nhận lỗi với lão ca. Còn hiện nay, cũng là không có cách nào khác !

– Nhưng. . . .

Ánh mắt của Thần lão gia tử cứng lại, chợt có một vẻ cay đắng bất đắc dĩ hiện lên ở khóe miệng mà nặng nề nói:

– Thời gian gần năm năm , một bước cuối cùng kia, lão phu dù như thế nào cũng không bước đi nổi. Mà một bước không bước đi nổi đó, lão phu thật
sự không có tin tưởng kia!

– Ha hả, nhưng cho dù có tin tưởng hay không, lão phu cũng là nhất định
phải làm. Cả đêm đứa con đều ở nhắc nhở lão phu , cũng không thể để cho nó phải thất vọng a!

– Một tháng sau!

Trên con đường nhỏ dưới tán cây, Thần Dạ thở ra một hơi thật dài. Trời
cao lại cho hắn cơ hội nữa, nhưng không hề cho hắn dư địa để mà lựa
chọn.

– Ta muốn như vậy, liệu có đúng rất tham hay không?

Thần Dạ buồn cười thành tiếng. Một tháng sau sẽ phát sinh chuyện gì,
trong lòng hắn biết rất rõ ràng. Mặc dù là không có dư địa để mà lựa
chọn, nhưng đã có thể thay đổi, như vậy đủ rồi. . . .

. . . .

Màn đêm buông xuống, trong phòng!

Thần Dạ ngồi xếp bằng ở trên giường, nhập tâm ngồi thiền, hô hấp cực kỳ
trôi chảy, hai tay kết ra thành hình thủ ấn kỳ dị, trong ngực có hơi
phập phồng . Vào lúc hô hấp cùng tần suất ngực phập phồng đạt tới sự hài hòa nhất trí, một cỗ khí lưu từ giữa hư không đã mạnh mẽ cướp đoạt mà
đến. Theo sự hô hấp của hắn , chúng nhanh chóng tiến vào trong cơ thể
hắn, bồi dưỡng cho xương cốt cùng thân thể!

Cùng lúc đó, cỗ khí lưu này chia ra làm hai, phần còn thừa lại bị một cỗ lực kéo vô hình tác động nên dọc theo kinh mạch của hắn, nhanh chóng
tuần hoàn chảy xuôi.

Cứ tiếp tục chảy xuôi như vậy, ước chừng sau khi chảy khắp tất cả các
kinh mạch thì nó hóa thành một cỗ khí tinh thuần khí, nhanh như tia chớp nhằm về phía đan điền của Thần Dạ.

Hành động này của Thần Dạ , nhìn khắp cả thế gian đều không có người xa lạ, hắn là đang tu luyện!

Thế giới này, là một thế giới võ đạo sinh sôi nẩy nở đến đỉnh cao . Mỗi
người, có khả năng không có cơm ăn, có khả năng không có gia tài khổng
lồ, nhưng không thể không tu luyện võ đạo. Nếu không, cho dù nhà ngươi
có gia sản vạn quan nhưng tại trong mắt người khác thì cũng vẫn chỉ là
loại tồn tại như khất cái! Đương nhiên, gia tài cùng thực lực là được
ngang bằng nhau.

Loại tư tưởng này được truyền qua đời đời , đến hiện nay, đã thành thâm căn cố đế tại trong lòng mỗi người!

Đọc sách, mặc dù cũng có thể làm quan, thậm chí làm đại quan lên đến
hàng Tể Tướng. Nhưng bên trong mỗi một hoàng triều trên thế gian , chưa
bao giờ nó chỉ tồn tại vì quan văn hay bởi vì thuần túy quan văn. Nên
căn bản vô phương đặt chân vào hạng có quyền kiêu ngạo trăm kẻ nịnh bợ
trong triều đình.

Tại trong mắt người khác thì quan văn trên thực tế, đều có được một thân tu vi không tầm thường. Như thế, mới có thể đủ thu được sự tôn trọng
cùng quyền thế của hắn!

Mà thế gian tu luyện, bao gồm nội và ngoại!

Ngoại, tức là quyền cước, các loại binh khí, cùng với tu luyện thân thể của mình!

Nội, đó là tu luyện Huyền Khí!

Vì Huyền Khí, chính là điều chủ chốt vĩnh hằng của thế giới này , cũng là mục tiêu cho mỗi một Võ Giả theo đuổi suốt đời!

Võ Giả bắt đầu tu luyện, hấp thu linh khí thiên địa nhập thể, sau khi
luyện hóa liền hóa thành Huyền Khí của bản thân mình, dung nhập tích tụ
vào trong đan điền. Cùng với số lượng Huyền Khí trong đan điền từ từ
tăng lên, tu vi người ta sẽ tăng trưởng. Cứ tuần hoàn như thế, xây dựng
thành một con đường tu luyện đầy đủ.

Sơ Huyền, Trung Huyền, Thượng Huyền, Thông Huyền, Lực Huyền, Địa Huyền,
Hoàng Huyền, Tôn Huyền, Thánh Huyền, Thiên Huyền, tổng cộng mười đại
cảnh giới, được xưng là Huyền Cảnh. Đó cũng chính là đơn giản hoá của cả con đường võ đạo.

Trước khi đạt đến Huyền Cảnh, tức là khi còn chưa đạt tới cảnh giới Sơ Huyền này, thì được gọi chung cảnh giới Hậu Thiên!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 4: Huyền Khí. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng