Đế Quân

Chương 33: Tự Tin. (2)

trước
tiếp

Chương 33: Tự Tin. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

– Tu vi thăng tiến, xác thật có thể làm cho một người thu được sự tự
tin rất lớn. Tuy nhiên, cái loại tự tin này tỏa từ bên trong ra bên
ngoài, gần như có khả năng nắm trong tay tất cả. Sự tự tin đó thực sự
không phải là chỉ một loại tiến bộ là có thể thu được.

Trong con ngươi Thần lão gia tử lóe ra ánh sáng trí tuệ:

– Loại tự tin trên người của ngươi thì trong cuộc đời này, gia gia chỉ đã từng nhìn thấy từ trên vài người ít ỏi. Thánh Chủ Gia là một người như
vậy . . . . Mấy người này cũng giống hệt như ngươi, có sự tự tin từ bên
trong tỏa ra ngoài, là thứ phát ra từ bản tâm!

– Loại tự tin này, là vương là hoàng. Trên có thể ung dung tự tại với chín tầng trời, dưới cũng có thể cười nhìn chúng sinh. Phàm là những người như thế, tất cả
đều là hạng người hào kiệt đương thời ở trong thiên địa !

– Nhưng những người này, đều là đã trải qua rất nhiều nên mới từ từ thu được loại tự tin đó. Thế nhưng còn ngươi thì sao?

Tâm thần Thần Dạ lập tức run lên, quả nhiên là gừng càng già càng cay . . . .

Thấy Thần Dạ có hơi căng thẳng, Thần lão gia tử cười cười mà nói ôn hòa:

– Ở trước mặt gia gia thì sao còn phải căng thẳng? Chỉ cần ngươi vẫn là
con cháu của gia gia, thì cho dù ngươi làm cái gì, gia gia đều sẽ ủng hộ ngươi.

Thần Dạ không còn cách nào mà không căng thẳng. Việc
trọng sanh quá mức huyền diệu khó tả, mặc dù gia gia là người thân cận
nhất của chính mình , thì bí mật này cũng chỉ có thể để cho nó đè nặng
quá mức lên chính bản thân mình.

– Đúng vào lúc bởi vì ngươi hiện tại đã thay đổi, khiến cho gia gia biết rằng Thần gia ta còn có tương
lai hy vọng. Cho nên gia gia đã thay đổi. Đồng thời, gia gia thay đổi
thì trên dưới Thần gia đều có thể nhìn thấy. Nhưng nguyên nhân ở bên
trong thì những người khác, bao gồm Nhị bá phụ của ngươi cũng không thể
nói cho họ biết!

Thần Dạ ngẩng phắt đầu, mọi người trong nhà bất
kể là ai, đều là cực kỳ ưu tú. Thế nhưng gia gia lại đặt tất cả hy vọng ở trên người mình. Nếu như thiên phú tu luyện bẩm sinh của thân chưa từng mất đi , Thần Dạ vẫn còn tin tưởng. Nhưng hiện tại. . . . nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m

Ở trong mắt người khác thì chính mình cũng vẻn vẹn là tu luyện thành công Giao Long Thể thôi nha!

Thần lão gia tử nặng nề vỗ vỗ bả vai Thần Dạ, vui mừng cười nói:

– Ngươi có thể trưởng thành đứng lên từ trong đau khổ, gia gia rất vui
vẻ. Ngươi không nên suy nghĩ nhiều, chỉ để ý đi làm những chuyện mà
ngươi muốn làm. Gia gia cam đoan với ngươi, Thần gia có gia gia đây, thì gia tộc này phải là chỗ dựa chắc chắn cho ngươi , mà không phải sự trói buộc!

– Đợi sau khi gia gia cho rằng thời cơ đã chín muồi, gia gia sẽ nói cho ngươi, tất cả tình tiết ẩn dấu ở phía sau !

Nghe đến đó, trong lòng Thần Dạ ngược lại trĩu nặng đi.

Lão gia tử nói khi thời cơ đã chín muồi, thật sự là quá nguy hiểm. Bởi vì
thời cơ này đã nói lên đó là một bí mật cực lớn. Mà bí mật này, sẽ vén
lên tất cả nghi hoặc trong lòng Thần Dạ!

Trong đó liền bao gồm
nguyên nhân đích thực, tại sao đối mặt với sự dồn nén của hoàng thất mà
đến cuối cùng, lão gia tử cũng không hề ra tay!

Thời cơ có chín
muồi hay không, cũng không quyết định bởi với người khác. Thần Dạ biết
rõ ràng, thời cơ này liền phụ thuộc vào mình. . . . Một khi thời cơ còn
chưa chín muồi, thì vận mệnh của Thần gia, có lẽ sẽ lại giống như kiếp
trước!

Hít vào một hơi thật sâu , ánh mắt Thần Dạ bắt đầu trở nên vô cùng kiên
định. Chính mình, nhất định phải khiến cho thời cơ này chín muồi. Đến
lúc đó, sẽ cố gắng thanh toán một lượt tất cả ân oán kiếp trước kiếp nầy với hoàng thất!

Trong thế gian, không có bức tường nào gió không thổi lọt, ngoài ra có lẽ tại người có lòng cố ý truyền bá . Chỉ biết là sau một hai canh giờ , mỗi một nhà đại quyền thế ở đế đô Hoàng Thành
đều đã biết tất cả mọi thứ phát sinh hôm nay trên công đường triều đình . . . .

Trong lúc nhất thời, tất cả người trong đế đô đều lặng lẽ bàn luận . . . .

Hoàng đế ban hôn, vốn là vinh dự đặc thù cực lớn. Bất kì ai có thể đều rõ
ràng, lần ban hôn này có nguyên nhân là cái gì. Càng rõ ràng hơn, vị
Công Chúa được ban hôn có dáng dấp như thế nào.

Mọi người trái
lại chưa từng nghĩ, Thần Dạ có biện pháp có khả năng cự tuyệt hoàng đế
bệ hạ, khiến cho Thần gia tránh được một lần đại họa lâm đầu. Tuy nhiên, nếu hoàng đế bệ hạ đã mở thánh khẩu, thì cự tuyệt thành công hay không, hiện tại xem ra đều chẳng phải quan trọng.

Bởi vì tất cả mọi người đã thấy, đối với Thần gia, đương kim cửu ngũ Chí Tôn đã không còn nhiều kiên nhẫn lắm.

Lần ban hôn này chỉ là chuyện bắt đầu, là một khúc dạo đầu. Càng là một lần khiến cho tất cả mọi người nhìn rõ ràng cơ hội. Sau này, giữa hoàng
thất và Thần gia thì có một số người, nên đưa ra một sự lựa chọn thật
tốt . . . .

Tại khu nhà nhỏ trồng trọt làm nông gia ở hậu viện
Thần gia, ở trong phòng của căn nhà cỏ tranh. Thần lão gia tử yên lặng
đứng ở trước cửa sổ, không nói một lời. Lão cứ lẳng lặng đứng như vậy.

Ở phía sau lão gia tử, còn có hai người trung niên yên lặng đứng song song.

Nam nhân trung niên bên trái, vóc dáng khỏe mạnh bẩm sinh. Lúc này tuy là
mặc thường phục, nhưng lại vẫn có thể từ trên người hắn cảm nhận được
một cỗ khí tức sát phạt nghiêm túc. Ở sâu trong con ngươi, thi thoảng
chợt lóe sáng sắc bén vô cùng, làm cho người ta vừa nhìn liền biết đó là một viên mãnh tướng. Hắn là con trưởng Thần Thuận của lão gia tử!

Nam nhân bên phải xem ra ôn hòa hơn nhiều. Hắn mặc trang phục nho sinh,
chòm râu khẽ bay xem ra có vài phần dáng dấp Đạo Cốt tiên phong. Đó là
con thứ Thần Lệ của lão gia tử!

Lão gia tử không nói gì, Thần Thuận cùng Thần Lệ tự không dám lên tiếng quấy rầy.

Ba người liền đứng như vậy, mãi cho đến lúc bầu trời tối đen đèn nến sáng lên, sau đó thời gian liền trôi qua một đêm . . . .

Đến sau hừng đông, Thần lão gia tử thổi tắt cây nến, xoay người nhìn hai con trai , nhẹ nhàng thở dài mà nói:

– Thần Thuận, Thần Lệ, mang binh đánh giặc, cả Đại Hoa hoàng triều không
người nào áng chừng hơn được lão phu. Tuy nhiên, lão phu không phải một
người phụ thân đủ tư cách, lại càng không là một thần tử và chính trị
gia đủ tư cách. Lần này đây, phải để các con chịu thiệt.

– Phụ thân, đừng nói như vậy, chúng ta đều là một nhà .

Thần Thuận Thần Lệ vội vàng đồng thanh đáp.

– Một nhà a!

Thần lão gia tử cay đắng cười một tiếng, chợt nghiêm nghị nói:

– Lần này đây hoàng đế bệ hạ ban hôn, bị Dạ nhi lấy lấy cớ mẫu thân nó để từ chối, nhưng hoàng đế bệ hạ tuyệt sẽ không dừng tay như vậy. Lão phu
cho dù cực kỳ phẫn nộ, lại không thừa nhận cũng không được rằng Trường
Tôn lão nhi nói không sai. Dạ nhi một đời, không có khả năng không cưới, mà lão phu cũng tuyệt không muốn cho nó lấy Huyền Lăng Công Chúa, cho
nên. . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 33: Tự Tin. (2)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng