Đế Quân

Chương 13: Đế Đô Đệ Nhị Hoàn Khố. (2)

trước
tiếp

Hãy Tặng Like 5 Sao

Cũng là không ngờ rằng, người thiếu niên này đã bị rơi xuống Thần Đàn tựa hồ rất không giống với lời đồn đại .

– Thế nào?

Thần Dạ dang hai tay ra, cười nói:

– Không phải nói muốn kiểm tra sao, còn chưa làm đi? Bổn thiếu gia cũng
không có bao nhiêu thời gian mò mẫm sờ soạng cùng các ngươi ở chỗ này !

Dám nói binh lính giữ thành là những kẻ sờ soạng, trong Hoàng Thành cả
đế đô cũng sẽ không có ít người. Nhưng những kẻ dám nói chánh đại quang
minh như thế, lại tuyệt không quá nhiều.

– Kẻ sĩ xa cách ba ngày, liền nhìn với cặp mắt khác xưa! Những lời này, dùng vào trên người Thần Dạ ngươi là rất thích hợp.

Trường Tôn Phi cười hắc hắc, mà nói.

Thần Dạ nhướn mày một cái, cũng không buồn để ý tới Trường Tôn Phi.
Người nầy rõ ràng là đến tìm phiền toái, tuy nói không sợ hãi, nhưng
hiện tại Thần Dạ thật sự không có nhiều thời gian lãng phí ở đây với
hắn.

– Thần Dạ, trò chuyện vài câu a, muốn đi nhanh như vậy, gấp cái gì?

Trường Tôn Phi đưa tay ngăn Thần Dạ lại, nhìn quả núi cao phía sau hắn mà cười nói xỏ xiên:

– Lại đi Bắc Vọng Sơn ? Ta khuyên ngươi có lẽ ít đi thì tốt hơn. Lần
trước đi, là mẹ của ngươi mất tích, đừng để cho một mình ngươi lại mất
tích nữa. Tuy nói người trong Thần gia ngươi rất nhiều, nhưng là không
chịu nổi sức ép như vậy.

– Nếu là đều chết hết sạch, như thế sẽ không tốt!

Ánh mắt của Thần Dạ lập tức liền lạnh đi như băng xuống. Hắn quét mắt
nhìn những người phía sau Trường Tôn Phi mà lạnh nhạt hỏi:

– Các ngươi nghe được cái gì?

Những người phía sau Trường Tôn Phi đó vội vàng cụp mắt hết lại, tự động loại bỏ những lời này đi. Trường Tôn Phi có khả năng không thèm để ý
tới Thần Dạ , tịnh không có nghĩa là bọn họ cũng dám!

Thấy vậy, Thần Dạ cười nói:

– Trước kia, ta một mực cho là, chó biết tính người, có khả năng nghe
hiểu tiếng người, người cũng có thể nghe hiểu được chó đang nói cái gì.
Bây giờ nhìn lại, giữa chó với chó cũng có chỗ khác nhau. Có vài con chó sủa nhặng, chúng ta là người nên đâm ra thành nghe không hiểu!

– Thần Dạ, ngươi nói cái gì?

Trường Tôn Phi giận dữ!

Thần Dạ hờ hững đáp:

– Lời nói của ta, có mấy con chó tự nhiên nghe không hiểu. Đồng dạng,
những con chó này sủa loạn, cũng thật sự rất ồn ào. Chó ngoan thì không
chặn đường, cho nên, cút đi, để tránh bị người giết rồi đem luộc lên ăn.

– Thần Dạ, ngươi muốn chết!

Trường Tôn Phi trong cơn giận dữ, xem nhẹ những lời người khác đồn đại
về người thiếu niên ở trước mặt. Năm ngón tay hắn nắm chặt thành quyền,
không hề đổi hướng mà nhằm thẳng đầu Thần Dạ hung hăng nện xuống.

Một kích này, nếu mà bị đánh trúng như vậy, người chung quanh cũng không hoài nghi chút nào là đầu Thần Dạ kia sẽ giống như quả dưa hấu, liền bị nhẹ nhàng nện vỡ!

Thần Dạ, chính là đứa cháu nhỏ nhất, cũng là được thương yêu nhất của
Trấn Quốc Vương. Mặc dù ở trong mắt mọi người, người thiếu niên này
không thể tu luyện, là một phế vật. Nhưng với thân phận của hắn, những
người khác như vậy thì có khả năng âm thầm cười nhạo, còn kẻ này có Thần gia vẫn còn sừng sững như núi đứng nay sau lưng hắn, thử hỏi ai dám vô
lễ đối với Thần Dạ?

– Công tử, không nên!

Nếu mà Trường Tôn Phi giết Thần Dạ như thế. Như vậy, đừng nói Trường Tôn Mạt có thể giữ được mạng của hắn hay không, có thể bảo lãnh hay không.
Đây đang là chuyện hai ngựa tranh nhau, một cái không tốt thì cả Trường
Tôn gia đều có khả năng bị chôn cùng.

Một tiếng hô này, cũng khiến cho Trường Tôn Phi tỉnh táo lại. Thế
nhưng, lấy thực lực của hắn hãy còn chưa đủ sức làm chuyện thu phóng tự
nhiên. Cho nên, mặc dù trong lòng hắn đã không muốn, nhưng nắm đấm kia
vẫn đang thẳng tắp rơi xuống.

– Xong!”

Âm thanh trong lòng Trường Tôn Phi đang mới nói ra thì bỗng nhiên nhìn
thấy, tốc độ quyền của hắn nhanh như vậy , thế mà người thiếu niên trước mặt chỉ hơi hơi di chuyển bước chân, dĩ nhiên lại như quỷ mị mà thoát
ly đi ra ngoài.

– Chó chính là chó, khi khẩn cấp quả nhiên là quay ra cắn người.

Trường Tôn Phi vẫn còn hối hận, lại một lần nữa lửa giận nổi lên bừng bừng. Hắn nhìn Thần Dạ mà quát chói tai:

– Tiểu hỗn đản, ngươi thật sự muốn chết?

Nhịp chân Thần Dạ vừa rồi né tránh cũng coi là rất tuyệt diệu. Có điều,
Trường Tôn Phi lại không cho rằng, người trước mặt cũng đã có thực lực
đối kháng cùng hắn . Hắn không rõ ràng lắm người trước có được cái gì,
nên tự nhiên cũng sẽ không nghĩ quá nhiều.

Vì kẻ không biết liền không sợ, đại khái chính là ý tứ này .

– Ha ha, đừng nói tại Đại Hoa hoàng triều, mà nhìn khắp mấy quốc gia
chung quanh. Ngoại trừ đương kim hoàng đế bệ hạ ra thì những người khác, ai dám chắc chắn về sinh tử của người Thần gia chúng ta?

Đúng lúc này, một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên. Phàm là những ai
quen thuộc với âm thanh này, ngoại trừ Thần Dạ ra, thì mọi người bao gồm Trường Tôn Phi trong đó đều bỗng trở nên run rẩy như vậy. Giống như Quỷ Tướng đã xuất hiện. . . .

Một tiếng chợt quát đột ngột, giống như gió thu cuốn hết lá vàng đang
điên cuồng ập đến. Chỉ thấy có một bóng người như lôi điện sấm chớp
loằng ngoằng, đang nhanh như gió mà bay về phía này. Người còn chưa đến, liền có một cỗ sát khí nồng đậm đi trước mà tràn ngập lại đây.

– Thần Hiên, là hắn. Làm thế nào mà hắn lại xuất hiện tại đế đô Hoàng Thành?

Trường Tôn Phi thất kinh, cả người không nhịn được mà lui vài bộ về phía sau .

Người mới đến khoảng trên dưới hai mươi tuổi, vóc người dong dỏng cao.
Hắn như thanh kiếm đang chỉ trời cao mà hiện ra hết những lưỡi nhọn sắc
bén!

– Đại ca, ca trở về từ lúc nào?

Nhìn thấy hắn, Thần Dạ mừng rỡ không thôi. Hắn cùng đại ca Thần Hiên đã không gặp nhau suốt thời gian ba năm .

– Vừa trở về không được bao lâu a. Hắc, không nghĩ tới ta vắng mặt ba
năm, là tại đế đô không ngờ xuất hiện kẻ liền chẳng thèm để ở trong mắt
người Thần gia chúng ta như thế .

Đi tới bên cạnh Thần Dạ, Thần Hiên nhìn về phía Trường Tôn Phi với ánh
mắt có vẻ bình thản. Bỗng nhiên, bất thình lình như chim ưng, sự hung
tợn ở trong ánh mắt bắt đầu khởi động. Một cỗ khí tức cực mạnh, lập tức
như cuồng phong thổi quét tới đây làm cho không gian khắp nơi đều hơi bị nhẹ nhàng chấn động.

Khí tức này, tên là sát khí. Là sát khí làm cho người ta sởn gai ốc tóc gáy dựng ngược!

Thần Dạ không nhịn được quay sang nhìn đại ca bên người. Xem ra, thời
gian ba năm rèn luyện trong quân đội đã khiến cho vị đại ca của mình
không chỉ có tu vi thăng tiến, mà khí chất liên quan đến bản thân đều đã thay đổi rất nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng