Đế Quân

Chương 10: Cổ Đế Điện. (1)

trước
tiếp

Chương 10: Cổ Đế Điện. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Có rất nhiều lời hứa vô
phương nói cho những người khác. Thần Dạ chỉ có thể nói với ngọn núi và
bầu trời trống trải , coi như mẫu thân đang ở bên người. Hoặc nhẹ nhàng
khe khẽ, hoặc gào lên không tiếng động.

Tối nay, cái âm u bao phủ tất cả sẽ từ từ bị xua tan. Tin tức kia, hắn
đồng dạng cũng muốn trước tiên chạy đi nói cho mẫu thân. Hắn muốn cho
mẫu thân biết, con trai của nàng, rốt cuộc đã có một ngày sẽ làm một nhà lại đoàn tụ, để từ đó không bao giờ chia lìa nữa.

Mà Bắc Vọng Sơn, cũng là chỗ của tiểu đao trong kiếp này!

Thần Dạ cũng muốn trở lại nơi mà tiểu đao xuất hiện, đi chăm chút nhìn
qua một lượt . Dù sao, nó thật sự rất thần kỳ, hoàn toàn ra ngoài nhận
thức của hắn. Mặc dù nói, những gì tiểu đao mang cho hắn đều là vô tận
lợi ích đến như vậy. Nhưng mà Thần Dạ thờ phụng một đạo lý, trên đời
này, chưa bao giờ lại có lợi ích vô duyên vô cớ mà đến như vậy.

Bắc Vọng Sơn, ở vào một chỗ cách đế đô Hoàng Thành hai mươi dặm về phía
nam. Địa điểm phía nam này đã có một cái tên rất tế nhị kín đáo sâu xa . . . .

Đỉnh núi cao vạn trượng, như một thanh trường kiếm đứng sừng sững trong
thiên địa. Vào mọi thời khắc nó tản ra uy thế thiên địa vô tận , làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Mà nay mặc dù trong đêm tối, vẫn có thể
thấy được mây mù lượn lờ trên đỉnh ngọn núi. Mơ hồ trong đó, để lộ ra
mấy màu sắc ánh sáng kỳ dị, có thể làm cho người ta trong lúc nhìn lén
giống như thấy được quang cảnh chốn Tiên Cung.

Ở trên Bắc Vọng Sơn có đông đảo kỳ hoa dị thảo, quanh cảnh đặc biệt đẹp
đẽ. Nó đã hấp dẫn tâm tư của không biết bao nhiêu tài tử trẻ tuổi, thi
nhân tha phương đến đây ngắm cảnh.

Tuy nhiên, trước sau lại không ai có thể leo lên được cái nơi có cảnh
tượng đẹp đẽ nhất kia của Bắc Vọng Sơn, cho dù những cao thủ cường đại
nhất trong hoàng triều thì mắt nhìn đỉnh Bắc Vọng Sơn cũng chỉ có thể
hậm hực mà quay về.

Thời gian trôi qua lâu lâu, Bắc Vọng Sơn, dần dần ở trong lòng mọi người đã trở thành một chỗ cấm địa của nhân loại ở đế đô .

Đứng yên dưới chân núi, Thần Dạ nhìn lên đỉnh núi phía xa mà tự có thể
cảm giác được, một cỗ uy áp hút hồn từ trên ngọn núi đang tầng tầng đè
xuống, làm cho không gian có hơi mơ hồ. Vẻ oai phong tự nhiên được phô
bày ra vô cùng nhuần nhuyễn!

Cùng lúc đó, từng đợt tiếng gầm rú hung dữ của dã thú từ trong núi vọng
tới rõ ràng. Mặc dù là màn đêm bao phủ, nhưng khi nhìn kĩ thì thỉnh
thoảng , sẽ có bóng đen xuyên qua không gian trong rừng.

– Rốt cục lại đến Bắc Vọng Sơn này.

Một chữ ‘Lại’ , khiến cho trong lòng Thần Dạ đột nhiên có vô tận khí tức tà ác tuôn trào ra. . . .

Dưới chân núi, sau khi dừng lại trong thời gian mấy chục giây, người
thiếu niên nhẹ nhàng thành thạo nhảy về rừng cây rậm rạp phía trước. Sau đó linh hoạt như con vượn mà nhanh chóng xuyên qua không gian lao về
hướng lên trên đỉnh núi.

Bắc Vọng Sơn rất cao, đồng thời cũng có vô số nguy hiểm. Nếu không, nó
cũng sẽ không trở thành một chỗ cấm địa của nhân loại ở phụ cận đế đô . . . .

Nhưng cấm địa này ở trước mặt Thần Dạ chỉ tựa hồ như vào chỗ không
người. Ít nhất, cứ nhìn cách hắn tiến vào chỗ sâu trong vùng núi, sau đó leo trèo bấu víu dọc theo vách núi từ từ hướng về phía trước mà không
hề gặp phải chút nguy hiểm nào!

Con đường này, Thần Dạ thật sự là đã đi quá nhiều lần!

Có tiểu đao dẫn đường trước người, phải tìm được chỗ trước kia lúc tiến
vào kiếp này thì tịnh không khó khăn lắm. Chỉ sau hơn một canh giờ, Thần Dạ đã đến một địa điểm quen thuộc.

Nơi này mặc dù là ở tại giữa sườn núi, nhưng lại bởi vì chung quanh có
những tảng đá lớn lởm chởm, giống như một trận pháp thiên nhiên bày ra ở chỗ này, nên đã che kín rất kĩ mọi thứ ở bên trong.

Nếu như không phải một nơi bí mật và an toàn như vậy, thì lúc ấy Thần Dạ cũng sẽ không lựa chọn ở chỗ này tạm thời nghỉ ngơi sau khi đã quá mệt
mỏi!

Chỗ mà tiểu đao xuất hiện, là ở chỗ sâu nhất giữa những tảng đá khổng lồ này.

Nơi đó, bình thường không có gì đặc biệt. Ít nhất từ bề ngoài mà xét, nó không giống như là có địa điểm có báu vật gì đó chôn dấu. Điểm duy nhất chính là tảng đá mà tiểu đao hiện ra , nếu so sánh với những tảng đá
khác thì nhỏ hơn rất nhiều.

Hiện tại cẩn thận nhìn chỗ này, Thần Dạ phát hiện, tảng đá kia hình như
là trận nhãn của trận pháp chung quanh . Bởi vì có nó ở đó, tựa hồ linh
khí thiên địa trong phiến không gian này mới có thể càng đậm đặc hơn so
sánh với địa phương khác!

Nếu như tu luyện ở chỗ này, hiệu quả sẽ tăng lên gấp nhiều lần. . . .
Điểm này, Thần Dạ không hề có mảy may nghi ngờ chút nào. Nhưng trước
mắt, tâm tư của hắn không phải chú ý vào vị trí có vẻ kì dị cổ quái hình như trận pháp ở chỗ này. Mà là tâm thần hắn một mực tập trung vào trên
trận nhãn kia. Đó cũng là tảng đá , nơi mà tiểu đao đã xuất hiện.

Tiểu đao thì đang xoay tròn tại đỉnh đầu của mình, đương nhiên ở trong
hòn đá kia cũng không có thanh tiểu đao thứ hai xuất hiện. Nhưng cũng
bởi vì sự có mắt của tiểu đao, Thần Dạ mới có thể cảm ứng được ở trong
tảng đá kia có khí tức giống nhau như đúc cùng tiểu đao. Nó đang chậm
rãi phát tán ra ngoài.

– Chẳng lẽ là tiểu đao ở bên trong tảng đá này với thời gian quá lâu ,
nên ngay cả tảng đá đều tự nhiên mà mang theo khí tức thuộc về nó?

Thần Dạ suy nghĩ như vậy, bõng nhiên đi vài bước tới bên trên tảng đá kia, rất tùy ý đặt hai tay của chính mình ở trên tảng đá.

Ngay lập tức, khi mà hai tay của hắn đặt lên trên tảng đá thì , tiểu đao cũng là cùng trong lúc đó đã rơi trên tảng đá. Rõ ràng, từng đạo khí
tức hủy diệt cường đại mà lại sắc bén bị tiểu đao mạnh mẽ thu nạp từ
trong tảng đá ra.

Không đúng, không phải mạnh mẽ thu nạp. Mà là, những khí tức này vốn là
thuộc về tiểu đao, hiện tại chẳng qua là thu hồi mà thôi!

Nương theo càng ngày càng nhiều khí tức vốn là thuộc về nó bị tiểu đao
hút lấy. Có thể nhìn thấy, ở bên trong quầng sáng bao bọc thì tại bề mặt thân đao chỉ dài vài tấc kia, tất cả rỉ sắt đang lấy một loại tốc độ
thập phần thong thả mà bong ra từng mảng . . . .

Đến cuối cùng, tới lúc bên trong tảng đá kia đã không có khí tức bị tiểu đao hấp thu. Bề mặt thân đao mặc dù vẫn không đạt tới loại trơn bóng
trong như gương, nhưng ít nhất cũng không có vết tích rỉ sét loang lổ
như trước đây vậy. Nó thật giống như là được tẩy trừ một lần, cũng
không hoàn toàn có loại cảm giác này!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
 Bình luận
Chương 10: Cổ Đế Điện. (1)
Hãy Tặng Like 5 Sao

Trả lời

 

Giới thiệu LikeTruyen.com

* LIKETRUYEN.COM là website đọc truyện online miễn phí hoàn toàn, rất nhiều truyện hay hấp dẫn kịch tính, mang tính giải trí giáo dục cao, với đa dạng truyện tiên hiệp, truyện lịch sử, tiểu thuyết, truyện cười, trinh thám, kiếm hiệp, chuyện ngôn tình, truyện teen, chuyện đô thị được chọn lọc đăng tải. Mời bạn đọc luôn ủng hộ Liketruyen.com và chia sẻ cho mọi người cùng đọc.

Sẻ Chia Cộng Đồng

* Trong quá trình đọc truyện, nếu bạn đọc thấy truyện nào có nội dung liên quan chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc có nội dung không lành mạnh, vi phạm tác quyền, hãy vui lòng cho chúng tôi được biết để xóa bỏ truyện khỏi trang web. Chân thành đón nhận góp ý của bạn đọc tại hoptacvathanhcong@gmail.com và trân trọng cảm ơn! Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thú vị.

Liên Hệ

Facebook group
Facebook Fanpage
Youtube
TOS - Điều khoản người dùng