Đọc truyện Hồng Sắc Sĩ Đồ

Chương 20: Thông Tin Của Ninh Quân

Ngồi một lúc ở chỗ sư phụ, lại hẹn với Mộng Y đến xem xét tình hình xã Xuân Trúc rồi, Diệp Trạch Đào liền rời nhà sư phụ. Tự hắn cũng biết rõ, hiện giờ khoảng cách giữa hắn và Mộng Y rất lớn, tuy cảm nhận được tình cảm của Mộng Y đối với mình nhưng hắn cũng không dám nghĩ đến chuyện này.

Ra khỏi nhà sư phụ, nhìn người người đi lại tấp nập trong tỉnh, mắt hắn bỗng sáng lên. Tay nắm chặt, Diệp Trạch Đào đã hạ quyết tâm thì bất kể thế nào cũng phải làm bằng được.

Hắn rút điện thoại gọi cho Ninh Quân, có tín hiệu, Ninh Quân cười hỏi:

- Tiểu Diệp à?

- Anh Ninh à, là thế này, tôi vừa lên tỉnh có chút việc, tôi muốn nói với anh tình hình tu sửa phần mộ.

Ninh Quân cười to nói:

- Tiểu Diệp thật có tâm, ông chủ tôi có việc lên thành phố rồi, thế này đi, tôi bố trí một chỗ mình cùng ăn cơm nhé.

Việc cần làm ở tỉnh cơ bản đã xong xuôi, nghe tin ông chủ Trịnh không có ở tỉnh, trong lòng Diệp Trạch Đào ít nhiều cũng có chút tiếc nuối.

Sau khi được Ninh Quân hẹn ăn cơm, Diệp Trạch Đào tìm đến quảng trường để nghỉ ngơi, hắn tìm ghế ngồi để giết thời gian.

Sau khi điểm lại một lần những việc mình làm, Diệp Trạch Đào nghĩ ngay tới một số vấn đề trở ngại sau khi công ty Phương Thảo Địa nêu ra những khó khăn của xã Xuân Trúc.

Các lãnh đạo bây giờ phần lớn chỉ báo cáo việc tốt không báo việc xấu, nếu đem chuyện như vậy đi tuyên truyền khắp nơi, nhất định sẽ làm mất lòng Cao Bí thư, vừa nghĩ đến đây, Diệp Trạch Đào liền lấy thuốc ra hút.

Nếu như trường trung học xã Xuân Trúc không được xây dựng lại thì học sinh không có nơi học tập an toàn, đây mới chính là việc mà bản thân mình không mong muốn. Cho dù Cao Bí thư có nghĩ gì thì vẫn coi trọng mình, cũng đã trở thành cái cây cho mình núp bóng, một khi cây mà đổ thì mình cũng chẳng được lợi lộc gì, đây cũng là việc mà mình không trông đợi.

Khó thật!

Hút gần hết điếu thuốc mà Diệp Trạch Đào vẫn chưa nghĩ ra cách nào cả.

Tuy mình cũng có một ít tiền, nhưng đã bước vào chốn quan trường, phải làm theo quy tắc của quan trường, tiền của mình cũng không đủ để giúp được nhiều người như vậy!

Còn một điểm mấu chốt đó là, bất luận Bí thư Cao có còn coi trọng mình nữa không, nếu chẳng may ông ta biết được chuyện công ty Phương Thảo Địa là do mình giật dây, ông ta sẽ nghĩ thế nào? Có nên để vì chuyện đó mà ông ta tức giận đến mình?

Phân tích một chút tâm lý của những người làm lãnh đạo, Diệp Trạch Đào chắc chắn một trăm phần trăm Cao Chấn Sơn sẽ liệt mình vào hàng tử địch.

Cho dù có quan hệ thế nào với người của tỉnh, nếu chuyện này bất lợi cho cái ghế lãnh đạo của Cao Chấn Sơn thì ông ta nhất định sẽ tính đến chuyện trù dập mình.

Cũng may trong quá trình công ty Phương Thảo Địa triển khai kế hoạch này cũng không có nhiều việc dính dáng đến mình, với sự khôn khéo của mình, Vệ Hùng Phi thừa sức tính toán được thiệt hơn!

Bấy giờ, Diệp Trạch Đào mới chợt nghĩ tới lời Điền sư phụ nói về trình độ của mình còn thấp, với tình cảnh hiện tại của mình thì bất kể là người thế nào cũng thừa sức gạt bỏ mình ra được.

Mỗi một bước đều rất gian nan!

Bất luận thế nào, mình cũng có quyền làm một việc gì đó cho bọn trẻ, vậy phải làm cho tốt mới được!

Hút hết một điếu thuốc, Diệp Trạch Đào không còn lo lắng về những chuyện đó nữa. Giữ được cái tâm chính là điểm mấu chốt của mình, cách làm thì có nhiều nhưng cho dù thế nào cũng không thể thiếu cái tâm.

Thời gian chậm chạp trôi đi, Diệp Trạch Đào đã đi dạo khá nhiều trong tỉnh rồi.

- Tiểu Diệp, cậu ở đâu đấy?

Rốt cục Ninh Quân cũng đã gọi điện.

Nhìn một biển hiệu của cửa hàng bên cạnh mình, Tiểu Diệp nói cho Ninh Quân biết chỗ của mình.

- Cậu cứ chờ ở đấy, tôi lái xe qua đón.

Đứng đợi một lúc, đã thấy Ninh Quân lái xe riêng đến trước mặt Diệp Trạch Đào.

Ngồi lên xe, Ninh Quân mỉm cười nói:

- Tôi có chút việc cần xử lý nên đến muộn.

- Anh Ninh khách sáo rồi, tôi cũng rảnh rỗi, nhân dịp này mới được đi dạo lâu trong tỉnh.

Diệp Trạch Đào vừa cười vừa nói.

Ninh Quân cũng cười nói:

- Trên tỉnh có cái gì đáng xem đâu, chỉ toàn có xe thôi, giờ còn đi tốt, chứ tới lúc tan tầm thì anh mới thấy được nhiều xe đến mức nào.

Đến giờ Diệp Trạch Đào vẫn không thể làm rõ được thân phận của Ninh Quân, tuy thấy anh ta là lái xe của ông chủ Trịnh nhưng hình như dáng vẻ anh ta lại toát lên dáng dấp của người làm cán bộ.

Tới một tiệm ăn nhỏ khá lịch sự, Ninh Quân mỉm cười bảo:

- Vừa rồi tôi có nói chuyện điện thoại với ông chủ Trịnh, ông ấy dặn tôi phải tiếp đãi cậu thật chu đáo!

Diệp Trạch Đào cười:

- Ông chủ Trịnh là người bận rộn, tôi cũng chỉ giúp một việc nhỏ thôi mà!

Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, hai người rót đầy chén rượu xong, Ninh Quân nói:

- Cậu Diệp thật là có lòng, tôi rất thích cậu, người như cậu bây giờ đâu có nhiều!

Uống cạn chén rượu, hai người liền nói đến chuyện tu sửa phần mộ.

Diệp Trạch Đào đã cố ý chụp một bức ảnh đưa cho Ninh Quân nói:

- Anh Ninh à, tôi đã bố trí người làm rồi, đây là tình trạng ban đầu của phần mộ, tôi gửi cho ông Trịnh làm kỷ niệm!

Ninh Quân xem tấm ảnh, đôi mắt sáng lên nhìn Trạch Đào:

- Cậu Diệp thật là có tâm, ông chủ Trịnh lúc ra về còn cứ tiếc rằng không lưu lại được bức ảnh nào, tôi tin rằng ông ấy sẽ rất vui khi thấy bức ảnh này.

- Không có gì đâu anh ạ, đến lúc sửa sang lại rồi tôi sẽ lại chụp một bức nữa.

Diệp Trạch Đào mỉm cười đáp.

Uống được một lát, Ninh Quân hỏi:

- Tình hình cậu Diệp dạo này thế nào?

Diệp Trạch Đào cũng kể qua cho Ninh Quân biết cảnh ngộ của mình.

Nghe Diệp Trạch Đào nói xong, Ninh Quân thoáng nhìn hắn, mỉm cười nói:

- Cậu có biết vì sao bọn họ lại coi trọng cậu như vậy không?

Diệp Trạch Đào lắc đầu trả lời:

- Tôi cũng nghĩ rất lâu rồi nhưng nghĩ mãi cũng không ra rốt cuộc là vì lý do gì, tôi lại chẳng có ô dù gì cả! Sau đó trong một lần tôi ăn cơm cùng Bí thư thường vụ xã, nghe ông ta nói chuyện biển số xe tôi mới nghĩ ra, tôi chỉ tiếp xúc duy nhất với anh và ông Trịnh, tôi nhớ không nhầm theo lời của Bí thư Lâm thì biển số xe anh lái hôm đó là biển xe của Ủy ban nhân dân tỉnh.

Ninh Quân vốn có chút nghi ngờ, nghe xong câu nói của Diệp Trạch Đào, sắc mặt có vẻ chùng xuống, cười và nói:

- Phải nói thật, anh là người rất thật thà!

Diệp Trạch Đào trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm, sở dĩ hắn nói ra những suy đoán của mình, một mặt là muốn thể hiện bản tính ngay thẳng của mình, hắn không muốn vì những suy đoán của mình mà mất đi mối quan hệ không dễ dàng gì có được này.

Uống thêm mấy chén, Ninh Quân mới mỉm cười nói:

- Nói như vậy chắc cậu Diệp cũng ít nhiều đoán được thân phận của ông Trịnh rồi?

Diệp Trạch Đào lắc đầu:

- Ông chủ Trịnh đến bằng xe của Ủy ban nhân dân tỉnh, nhưng người được ngồi trên xe của tỉnh thì cũng không hiếm thấy. Tôi biết, tôi cách ông Trịnh xa quá, chỉ cần có anh Ninh nói vài câu là đã giúp tôi nhiều rồi.

Lời này của Trạch Đào làm Ninh Quân đứng lên cười phá lên:

- Cậu khá lắm, khá lắm, cậu nghĩ được thế là rất khá, ông chủ cũng rất chú ý đến cậu đấy!

Diệp Trạch Đào gật gật đầu, hắn cũng sớm đoán được câu trả lời này. Bất luận ông chủ Trịnh là người thế nào, ở tầm của ông ta, hắn giúp ông ta tu sửa phần mộ là một ân tình, mượn thanh thế của ông ta để trở leo lên Phó chủ nhiệm phòng Đảng chính, kỳ thật việc đó lại biến tướng thành ông ta đem ân tình trả lại cho mình. Là bởi vì bây giờ được ông ta chú ý, dựa vào cố gắng của mình ít nhất cũng lên được tới cấp Cục, lúc đó cũng miễn cưỡng lọt vào mắt xanh của ông ta. Nếu mình là người không có năng lực thật thì ông ta cũng hoàn toàn có cách khác để bổ nhiệm mình.

Có hiệu quả tốt đấy!

Diệp Trạch Đào thư thái hơn, trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười.

Ninh Quân luôn âm thầm quan sát đến Diệp Trạch Đào lúc này cũng thầm nghĩ, mình nói ra nói như vậy, chính là muốn thăm dò ý tứ của Diệp Trạch Đào, qua lần thử này mới thấy Diệp Trạch Đào quả thật không tồi.

Hắn tư chất thông minh, làm việc dựa vào khách quan có thể thấy được ít nhiều tiền đồ của hắn.

- Cậu lên tỉnh lần này hẳn không chỉ là đi chơi phải không?

Ninh Quân đã biết được con người Trạch Đào, lần đầu tiên hỏi đến việc hắn lên tỉnh.

- Anh Ninh ạ, lần này tôi lên tỉnh là vì việc…

Diệp Trạch Đào cũng không dấu Ninh Quân, đem chuyện đề ra phương án cho công ty Phương Thảo Địa nói với Ninh Quân.

Nghe Diệp Trạch Đào nói xong, Ninh Quân nhíu mày nói:

- Chuyện Công ty Phương Thảo Địa tôi cũng biết một ít, đối thủ cạnh tranh cũng có ô dù, phương án cậu đưa ra cũng có thể xem như một biện pháp, vậy cứ để xem họ làm thế nào. Theo tôi tốt nhất là cậu không nên dính dáng nhiều vào chuyện này, cậu phải hiểu được chốn quan trường, nếu không hiểu được một số điều thì lúc bị người ta chỉnh cũng không biết là nguyên nhân tại sao.

Diệp Trạch Đào cười đau khổ nói:

- Tôi cũng vừa mới ngộ ra một việc, lần này vừa có thể giúp được bọn trẻ, vừa có thể giúp được công ty Phương Thảo, nhưng nếu để huyện biết được đây là phương án tôi đưa ra thì chắc chắn sẽ bất lợi cho tôi lắm anh ạ.

Ninh Quân cười nói:

- Cậu ngộ ra là khá lắm, việc chốn quan trường không thể làm theo ý mình được, khi cậu cho đó là việc tốt thì có khi lại đắc tội với cấp trên rồi, về sau làm việc gì cũng phải để tâm một chút.

Diệp Trạch Đào vô cùng cảm kích việc đánh động của Ninh Quân:

- Anh Ninh quá lo rồi!

Uống một ngụm, Ninh Quân nói với Diệp Trạch Đào :

- Bí thư huyện cậu đã coi trọng cậu như vậy thì cậu phải nắm lấy cơ hội đấy, có một việc có thể sẽ giúp ích cho cậu đấy.

Diệp Trạch Đào kính Ninh Quân một chén rượu nói:

- Anh Ninh cứ nói.

Ninh Quân nói:

- Bí thư Thành ủy của thành phố các cậu không chừng sẽ gặp chuyện không may đấy!

Giật mình, Diệp Trạch Đào liền nhìn Ninh Quân.

Cũng không hỏi cụ thể, Diệp Trạch Đào biết Ninh Quân nói ra việc này đã ít nhiều vi phạm quy tắc rồi.

Ninh Quân gật gật đầu khen ngợi:

- Cậu Diệp này, tỉnh nhận thấy sức chiến đấu của bộ máy chính quyền thành phố của cậu không đủ mạnh nữa rồi!

Diệp Trạch Đào nâng chén đứng lên chân thành nói:

- Tôi kính anh Ninh chén này.

Tin này của Ninh Quân đáng giá ngàn vàng, ai cũng biết rằng vấn đề của đội ngũ cán bộ, nếu mình đem việc này nói với Cao Chấn Sơn thì vị trí của mình trong mắt ông ấy sẽ quan trọng thế nào.

Lần này lên tỉnh quả nhiên rất có thu hoạch.

Ninh Quân bảo:

- Việc của công ty Phương Thảo Địa để họ tự giải quyết đi, tôi tin lão Vệ Hùng Phi kia cũng sẽ có một vài đối sách đấy.

Sau khi tiễn Ninh Quân về, Diệp Trạch Đào lại trở về nhà nghỉ, nằm trên giường suy nghĩ tỉ mỉ về thông tin của Ninh Quân.