Đọc truyện Hình Danh Sư Gia

Chương 35: Uống rượu

Đúng lúc này, lại nghe thấy Huyền Âm hét to: "A di đà phật! Nghiệp chướng, mau đi đi!"

Tiếng Huyền Âm trầm mãnh, vang xa như chuông đồng, nghe tiếng phật hiệu, tiếng khóc kia nhỏ dần rồi biến mất, chỉ còn lại tiếng gió lạnh thổi ào ào luồn qua những ngọn cây. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Không nghe thấy tiếng khóc nữa,Hạ Phượng Nghi và Phi Yến lúc này mới thấy hồn phách chậm rãi chở lại người. Hạ Phượng Nghi phát hiện ra mình đang nắm chặt tay Mạnh Thiên Sở, mặt hơi đỏ lên, vội vàng buông ra, trộm liếc về phía hắn. Ttrời tối đen, không ai nhìn thấy biểu tình của nàng. Hạ Phượng Nghi thầm nghĩ, vừa rồi mình nép chặt vào người hắn như vậy, thế mà hắn không hề lợi dụng làm bậy, xem ra cũng có vài phần quân tử. Tự nhiên nàng thấy có một chút hảo cảm với hắn, thậm chí còn nghĩ xem trước kia có phải mình chỉ nhìn mặt xấu, không hiểu được mặt tốt của hắn.

Phi Yến đánh rơi đèn làm lửa tắt, xung quanh tối mịt mù, không thể nhìn thấy đường. Mọi người đang định lần mò trở về, bỗng lúc này có một bóng người cầm đèn đi đến. Là nha hoàn Tễ Văn. Tễ Văn đi tới nói: "Mạnh thiếu gia, phu nhân, nô tỳ chiếu đèn cho mọi người."

Phi Yến vô cùng cao hứng: "Ngươi đến thật đúng lúc, mau giúp ta tìm đèn."

Nhờ ánh sáng từ đèn của Tễ Văn, Phi Yến tìm được đèn, châm lửa lên. Mọi người cùng nhau trở về.

Mạnh Thiên Sở đi phía sau bọn họ, vừa vào đền sân chùa, thấy phía sương phòng đối diện có người kêu lên: "Mạnh công tử, ta có thể hân hạnh tiếp huynh một lát được không?"

Mạnh Thiên Sở giương mắt thấy, đứng đối diện là thư sinh Trương Chấn Vũ, đang vẫy tay gọi mình, tay kia đang cầm một chung rượu.

Mạnh Thiên Sở vô cùng cao hứng, nơi thâm sơn cổ tự này lại còn có rượu để uống, ha ha, thích thật, đã nhiều ngày mình không được nhấm nháp một chút rượu rồi. Hắn vội nói với Hạ Phượng Nghi: "Nương tử, ta đi xem hắn gọi ta làm gì."

Phi Yến hừ một tiếng: "Còn làm gì nữa? Không nhìn thấy hắn đang cầm chung rượu trong tay sao? Uống rượu trong chùa trước mặt phật tổ, phật tổ sẽ trách phạt các ngươi."

Mạnh Thiên Sở không tin vào chuyện ma quỷ thần thánh, phật tổ hắn cũng mặc kệ. Uống cái đã, ngài muốn trách phạt hắn thì tính sau.

Hạ Phượng Nghi nhíu mày: "Tướng công, dù sao nơi này cũng không phải chỗ uống rượu, uống ít thôi, rồi về nghỉ sớm!"

Mạnh Thiên Sở ha hả cười, gật đầu bước đi, rồi chợt dừng lại, thấp giọng hỏi Hạ Phượng Nghi: "Ta về sớm thì có thể không ngủ trên mặt đất chứ?" ngụ ý muốn ngủ cùng giường với Hạ Phượng Nghi.

Hạ Phượng Nghi cười nhạt: "Cũng được, ngươi không thích ngủ trên mặt đất, vậy ta ngủ trên mặt đất cũng được." Dứt lời quay người về phòng nghỉ.

Mạnh Thiên Sở lầu bầu: "Ta… ta nói chơi thôi, lát nữa rải chăn trên mặt đất cho ta trước, khi ta về đỡ phải làm phiền nàng."

Hạ Phượng Nghi không trả lời, cùng Phi Yến chậm chậm về phòng.

Mạnh Thiên Sở vội vàng chạy đến chỗ Trương Chấn Vũ, cười cười: "Trương huynh gọi tại hạ có việc gì?"

Trương Chấn Vũ nói: "Ta và huynh mới gặp mà như đã quen từ lâu, muốn mời huynh đến tửu quán làm vài chén, hiềm nỗi nơi đây thâm sơn cổ tự, cũng may trong hành lý của tiểu đệ có mấy chung rượu hoa điêu thượng hảo cùng một ít đồ nhắm. Đoán chứng Mạnh huynh cũng là tửu quỷ, đánh liều mời huynh cùng thưởng thức, chúng ta vừa uống rượu vừa ngắm trăng, thế nào?"

Mạnh Thiên Sở vui mừng ra mặt, vội hỏi: "Đa tạ huynh đã quan tâm, có điều, … nơi đây chùa miếu, chúng ta ăn uống rượu thịt linh đình, có phải hơi khinh thường thần linh không?"

Trương Chấn Vũ cười nói: "Cứ tưởng Mạnh công tử là người thoải mái cởi mở, không ngờ vẫn câu nệ khuôn sáo, thôi cũng được, xin mời Mạnh công tử quay về." Nói đoạn xoay người, thong thả bước về phòng.

Mạnh Thiên Sở hơi xấu hổ, chỉ khách sáo một câu, không ngờ Trương Chấn Vũ không nhận ra, vội nói: "Trương huynh, khoan đã."

Trương Chấn Vũ xoay người lại, có vẻ hờn giận nhìn hắn. Mạnh Thiên Sở hắc hắc cười gượng: "Trương huynh đừng để ý, tiểu đệ chỉ trêu đùa một chút thôi, kỳ thật tiểu đệ chưa từng tin chuyện ma quỷ thần thánh. Có điều vừa rồi có tiếng trẻ con khóc lóc sau chùa, làm cho nương tử ta hồn phi phách tán, cũng không thấy phật tổ ra tay trấn áp."

Sắc mặt Trương Chấn Vũ lúc này mới dịu xuống đôi chút, cười nói: "Đúng vậy, ngôi chùa này đúng là có chút tà môn, vừa rồi ta cũng nghe thấy tiếng khóc, cũng thấy nổi da gà, huống chi bọn họ là nữ. Nếu phật tổ và bồ tát ở đây đã không chiếu cố đến chúng ta, ta cũng chẳng cần để ý đến họ, mời Mạnh công tử!"

Mạnh Thiên Sở ngửi thấy hương rượu, cũng không khách khí, cất bước vào. Đây là gian phòng của Trương Chấn Vũ. Phòng bên cạnh là chỗ nghỉ của Hạ Vượng và lão đầu.

Trương Chấn Vũ đến chỗ cái bàn đặt giữa phòng ngồi xuống. trên bàn đã bày sẵn mấy món đồ nhắm, mấy chung rượu cũng được đặt chỉnh tề trên bàn. Mạnh Thiên Sở ngồi xuống, cầm lấy chung rượu: "Ha ha, xem ra Trương huynh là người thường xuyên không ở nhà, nên lúc nào cũng có chuẩn bị đồ ăn thức uống."

Trương Chấn Vũ cười cười: "Đúng vậy, tiểu đệ đi khắp nơi du học, đường xá không thông thuộc, vì vậy luôn chuẩn bị sẵn đồ ăn, phòng những lúc không tìm được quán trọ, cũng không phải chết đói."

"Trương huynh quả là người nhìn xa trông rộng! Nào, hôm nay chúng ta phải uống cho thống khoái."

Trương Chấn Vũ thấp giọng: "Thống khoái thì không được, dù sao đây cũng là chùa miếu, nhẹ giọng một chút, đừng làm nhiễu sự thanh tu của người ta."

Mạnh Thiên Sở liên tục gật đầu: "Hay là chúng ta gọi cả Hạ Vượng, lão đầu cùng Tần Dật Vân tới, cũng nhau náo nhiệt?"

Trương Chấn Vũ trầm mặt xuống, cười lạnh: "Thương nhân bạch đinh, sao có thể ngồi cùng bàn ăn uống với chúng ta."

Mạnh Thiên Sở thầm nghĩ, gã công tử này đúng là tự cho mình thanh cao, có điều văn nhân cổ đại đều có tính cách này, đều coi thường dân lao động và thương nhân.