Đọc truyện Hình Danh Sư Gia

Chương 16: Không thể nhẫn nhục!

Không ngờ, Phi Yến lại nói tiếp: "Tiền này hình như cũng là tiền của Hạ gia."

Lão đầu trầm giọng nói: "Phi Yến cô nương, ngươi sai rồi, đây là tiền tiêu hàng tháng ta dành dụm được. Ta ở Hạ gia, không chỉ hầu hạ thiếu gia, đại bộ phận thời gian đều vì Hạ gia làm việc, đây là tiền mồ hôi nước mắt, chứ không phải Hạ gia cho không ta!"

Phi Yến hừ một tiếng, xoay mặt một bên, không nói nữa.

Mạnh Thiên Sở nghe xong lời này, không chút do dự, cầm túi tiền đi vào khách điếm, Phi Yến đứng ở cửa, cũng không thèm nhường lối, Mạnh Thiên Sở trong cơn giận dữ, đẩy mạnh một cái, làm Phi Yến lảo đảo, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.

Trước kia Mạnh Thiên Sở Mạnh thiếu gia, sau khi cha mẹ mất, ở Hạ gia ăn nhờ ở đậu, nhưng cũng không biết phận, cờ bạc, chơi gái, lừa đảo chuyện gì cũng làm, có mỗi đọc sách là không làm được, cho nên người Hạ gia từ trên xuống dưới đều xem thường hắn, nếu Hạ Hồng không che chở, họ đã sớm đuổi hắn ra khỏi cửa từ lâu rồi. Nhất là chủ tớ Hạ Phượng Nghi cùng Phi Yến, luôn luôn trêu chọc, khiêu khích, quát mắng hắn. Mạnh Thiên Sở cũng tự hiểu tình trạng của mình ở Hạ gia như thế nào, cho nên trước mặt hai người, từ trước đến nay đều là nhẫn nhục chịu đựng. Chỉ cần Hạ Hồng không đi ra khỏi nhà, Mạnh Thiên Sở cũng chỉ ngoan ngoãn ăn cơm một mình một xó, không dám chủ động ngồi cùng bàn với Hạ Phượng Nghi, lại càng không dám bắt chuyện với nàng. Hôm nay các nàng chỉ đối đãi với hắn như trước kia, không ngờ Mạnh Thiên Sở giờ đã không còn là Mạnh Thiên Sở ngày xưa, không thể chịu được, nhất thời phát tác. Vừa rồi hắn đẩy Phi Yến suýt ngã, làm Hạ Phượng Nghi vô cùng kinh ngạc, nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ thản nhiên.

Mạnh Thiên Sở đứng ở cửa, giơ túi tiền lên, cao giọng nói: "Các vị, ta có một trăm đồng, muốn mua một bộ quần áo, cũ mới gì cũng tốt, chỉ cần ta mặc được, ai có thể bán cho ta?"

Khách điếm này tuy không phải hạng sang, nhưng cũng là loại lớn, nên phần lớn khách đều là người có chút tiền, chẳng có ai muốn đem quần áo bán cho người khác ngay ở đây. Hơn nữa, vừa rồi thấy họ cãi vã nhau chuyện hưu thê, lại thấy Phi Yến ra tay rộng rãi, xem chừng là nhà có quyền thế, không tiện xen vào, có ý đợi xem náo nhiệt.

Cho nên, Mạnh Thiên Sở kêu mấy lần, đều không có ai trả lời. Tiểu nhị cũng có mấy bộ quần áo cũ, vốn định bán cho Mạnh Thiên Sở, nhưng lại đến phần thưởng của Phi Yến, lại thôi.

Phi Yến cười lạnh một tiếng, trở lại bên người Hạ Phượng Nghi, còn Hạ Phượng Nghi coi như không thấy chuyện gì đang diễn ra, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nhấp chén trà, khóe miệng ẩn tia cười lạnh.

Mạnh Thiên Sở hết cách, cao giọng nói với Hạ Phượng Nghi: "Quần áo này ta tạm mượn, đợi ta mua quần áo, sẽ trả lại sau."

"Không cho mượn!" Phi Yến lạnh lùng nói, "Ngươi không phải rất có khí cốt sao? Có khí cốt thì đừng có mượn quần áo!"

Mạnh Thiên Sở giận muốn hộc máu, nhìn Hạ Phượng Nghi, chỉ thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, giống như căn bản không quen biết hắn, cũng không nghe thấy hắn đang nói chuyện.

"Được lắm!" mắt Mạnh Thiên Sở cơ hồ phun ra lửa, soạt một tiếng vạch áo ra, lộ ra bộ ngực ngực rắn chắc khỏe khoắn. Hắn cởi nốt chiếc áo, phô ra hai cánh tay to lớn cùng cơ bắp cuồn cuộn. Phong lưu thiếu phụ kia vừa thấy vậy hô lên một tiếng vui sướng.

Lúc này, nộ hỏa đã trùm kín Mạnh Thiên Sở, khiến hắn không còn ngại ngùng gì nữa, hung hăng ném cái áo xuống đất, chuẩn bị cởi tiếp quần. Chúng nữ trong khách điếm đều kinh hô, quay đầu đi.

Mạnh Thiên Sở đang cởi dây lưng, phong lưu thiếu phụ kia đứng lên, kêu lớn: "Chậm đã! Vị công tử này, ta có một bộ quần áo, nguyện bán cho ngươi!"

Mạnh Thiên Sở mừng rỡ, xoay người lại, cảm kích nhìn thiếu phụ kia. It nhất nàng cũng không để cho hắn cởi truồng dọa người; ân tình này, có thể sánh với việc cứu mạng hắn, khiến hắn hết sức cảm động.

Nam tử anh tuấn bên cạnh thiếu phụ có vẻ như không vui, thấp giọng lầu bầu vài tiếng gì đó, thiếu phụ kia liền trừng mắt, làm hắn câm bặt, không dám nói năng gì nữa.

Thiếu phụ cất bước đến bên người Mạnh Thiên Sở, sóng mắt hướng vào thân thể kiện mỹ của hắn, hi hi cười: "Công tử, mời đi theo ta." Nói đoạn bước ra khỏi khách điếm, Mạnh Thiên Sở vội vã theo sau, đến chỗ một chiếc xe ngựa.

Thiếu phụ lên xe ngựa, lấy ra một bộ y bào cùng một đôi giầy, đưa cho Mạnh Thiên Sở. Hắn vội vã cảm ơn, đặt túi tiền vào tay thiếu phụ, chạy nhanh đến một góc kín thay quần áo.

Bộ quần áo này hiển nhiên là của nam nhân bên cạnh thiếu phụ kia, dáng người hắn nhỏ hơn Mạnh Thiên Sở một chút, nên Mạnh Thiên Sở cảm thấy hơi chật chội, không thoải mái, nhưng có còn hơn không. Mạnh Thiên Sở hung hăng trở chạy vào khách điếm, ném phịch bộ quần áo cùng đôi giầy xuống đất, nói: "Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai! Một năm sau, ngươi đến tìm ta lấy hưu thư!"

Trong mắt Hạ Phượng Nghi thoáng hiện một tia không đành lòng, yên lặng nhìn Mạnh Thiên Sở, ánh mắt có chút ướt át. Bên cạnh, Phi Yến căn bản không nghĩ tới kết quả này, mặt đỏ lên, không biết phải làm sao.

Mạnh Thiên Sở cảm thấy như được giải thoát, tựa như biến thành một con chim bay lượn tự do giữa đất trời, xoay người sải bước ra khỏi khách điếm. Lão đầu vội vàng cất bước theo sau.

Vừa đến cửa, chợt nghe thiếu phụ vừa rồi lên tiếng: "Tiểu huynh đệ, xin dừng bước!"

Mạnh Thiên Sở quay người lại, thấy phong lưu thiếu phụ đang đứng sau, ánh mắt đưa tình đang nhìn hắn. Nam tử anh tuấn kia cùng nha hoàn đứng một bên.

Mạnh Thiên Sở chắp tay nói: "Đa ta phu nhân ra tay trợ giúp, không biết còn việc gì chỉ bảo?"

Thiếu phụ kia đáp lễ, nói: "Không dám, chỉ vì chồng ta vừa rồi thấy huynh đệ khí vũ hiên ngang, rất có khí cốt, vô cùng ngưỡng mộ, mạo muội muốn kết giao cùng tiểu huynh đệ."

Nam nhân kia miễn cưỡng cười, ôm quyền bước lên nói: "Đúng vậy, tại hạ thấy huynh đệ rất có khí tiết, làm người ta bội phục."

"Đa tạ huynh đã khích lệ! Tại hạ vô cùng cảm kích, vừa rồi hai vị bán quần áo cho tại hạ, ân tình này, tại hạ khắc ghi trong lòng!" Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

"Không dám không dám, không biết huynh đệ định đi đâu?"

Mạnh Thiên Sở thuận miệng nói: "Chiết Giang." Nói xong mới nhớ ra, vừa rồi mình đã xé nát hai phong thư đề cử của Hạ Hồng, đi Chiết Giang làm gì bây giờ?