Đọc truyện Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 3: Yêu cầu của đối phương

"Mấy năm gần đây, tập đoàn RM của Pháp có sự tăng trưởng vượt bậc, trở thành một trong mười tập đoàn trẻ hàng đầu thế giới. Nếu chúng ta có thể trở thành cố vấn pháp luật cho bọn họ, đối với văn phòng luật mà nói, thực sự là một khoản thu không nhỏ." Ôn Húc Khiên nhẹ giọng nói.

"Nhưng mà em thấy, ta đã khiến bọn họ thua kiện, nhất định bọn họ sẽ không đồng ý việc hợp tác này đâu." Lạc Tranh khẽ nhún vai, than nhẹ, "Vốn nghĩ thắng kiện là chuyện tốt, không ngờ tổn thất lại lớn thế này."

"Không, chuyện này vẫn còn có thể xoay chuyển." Ôn Húc Khiên kiên quyết nói, "Người của chúng ta điều tra được, giám đốc của RM thật trùng hợp là người quen của anh. Khi anh tu nghiệp bên Anh, có quen sơ với người này. Nhưng mà anh cũng chỉ biết tên tiếng Trung của anh ta là Thương Nghiêu, còn về hoàn cảnh anh ta, anh không biết gì cả."

"Thương Nghiêu? Cái tên này nghe thật lạ." Trong đầu Lạc Tranh không ngừng tìm kiếm những tin tức liên quan, nhưng vô ích. Cái tên này quả thực rất xa lạ, ngay cả nàng thường xuyên có mối liên hệ với giới thương nhân cũng chưa từng nghe nói đến cái tên này.

"Anh có chắc có thể trực tiếp liên hệ với anh ta không?"

"Thực ra anh đã liên lạc rồi, lúc ở trên xe, anh đã nói chuyện trực tiếp với anh ta. Không ngờ nhiều năm qua rồi mà anh ta vẫn còn nhớ rõ anh." Ôn Húc Khiên cười đầy vẻ thỏa mãn, "Bản thân anh ta sau khi nghe lời giải thích cùng ý định hợp tác của anh cũng tỏ ý rất vui vẻ."

Ánh mắt Lạc Tranh sáng lên, cả người cũng cảm thấy nhẹ nhàng hẳn. "Vậy là tốt rồi, chỉ cần anh mau chóng sang Pháp gặp mặt nói chuyện cụ thể, không phải là sẽ ổn sao? Hai người từng quen biết như vậy, nhất định không thành vấn đề." Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Về căn bản là như vậy, nhưng mà..." Ôn Húc Khiên dường như muốn nói gì đó lại thôi, đưa mắt nhìn lướt qua sắc mặt Lạc Tranh, có chút do dự.

Lạc Tranh thấy bộ dạng đó, biết nhất định có chuyện khó nói, khẽ mỉm cười, "Đối phương nhất định là đưa ra yêu cầu hà khắc phải không?"

Ôn Húc Khiên gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Là yêu cầu thế nào?" Lạc Tranh hỏi. Nàng cũng biết, thương trường như chiến trường, mạnh được yếu thua, đi cầu người ta đương nhiên sẽ bị chèn ép.

Ôn Húc Khiên lại lần nữa hít sâu một hơi, "Đối phương đề xuất yêu cầu rất quái lạ, anh ta thật sự có ý hợp tác nhưng lại đề xuất muốn em qua Pháp một chuyến."

"Em?" Lạc Tranh chỉ vào mình, hàng lông mày đen nhánh khẽ chau lại, "Anh cùng anh ta là người quen cũ, nhưng em đâu có biết anh ta."

"Ý của anh ta là, bởi em đã khiến tập đoàn bọn họ thua kiện, cho nên bọn họ rất muốn biết về vị luật sư biện hộ này."

"Thì ra là như vậy, em thấy không chừng anh ta muốn nhìn xem rốt cuộc em nặng bao nhiêu cân đây." Lạc Tranh cười lạnh, tựa người vào sofa, "Nhưng mà yêu cầu của đối phương cũng hợp tình hợp lý. Dù sao em cũng đã làm cho họ mất thể diện, xem như là khi chúng ta muốn cầu cạnh họ thì cũng phải trả ra một cái giá hợp lý."

"Tranh Tranh, vậy em... có thể cùng anh đi Pháp hay không?"

"Húc Khiên, kể từ khi văn phòng được thành lập, em đã luôn ở bên anh. Em cũng không muốn nhìn văn phòng xảy ra chuyện, cho nên em đương nhiên có thể đi cùng anh, nhưng mà..." Giọng nói của nàng hơi thay đổi, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, "Em chỉ sợ đối phương đang cố ý gây khó khăn cho chúng ta chứ không phải thật lòng muốn hợp tác."

"Cho dù như thế, anh cũng muốn đi một chuyến, thuyết phục đối phương đồng ý hợp tác mới thôi." Ôn Húc Khiên nói rất kiên quyết, "Vụ hợp tác này rất quan trọng đối với sự sống còn của văn phòng chúng ta, nếu như không kịp thời bổ sung khoảng trống của những hợp đồng bị mất, văn phòng không chỉ bị tổn hại về danh tiếng mà còn có nguy cơ phải đóng cửa. Nhưng mà Tranh Tranh, anh sẽ không làm khó em, nếu như em thực sự không muốn đi, anh sẽ nghĩ cách khác để đối phương đồng ý hợp tác."

"Húc Khiên, em sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Chuyện của anh cũng là chuyện của em. Còn nữa, nếu không phải vì em thắng vụ kiện vừa rồi, không chừng đối phương đã sớm đồng ý hợp tác. Em chỉ là đang lo lắng đối phương không có thành ý mà thôi. Thôi quên đi..." Lạc Tranh khẽ cười, cố đè nén dự cảm bất an mơ hồ trong lòng, chăm chú nhìn Ôn Húc Khiên, "Em đi cùng anh, cho dù là địa ngục, em cũng sẽ cùng anh xông vào."

"Cảm ơn em, Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên kéo tay nàng áp lên má mình, trong mắt ngập tràn cảm động.

Lạc Tranh cũng cười, lộ lúm đồng tiền xinh xinh, nhưng mà trong tim lại nổi lên cảm giác bất an vô cùng mãnh liệt...