Đọc truyện Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 2: Từng bước tới gần

Hai bàn tay nắm lấy nhau, bàn tay đàn ông mạnh mẽ bao lấy bàn tay mềm mại, nhỏ xinh của người con gái bé nhỏ xinh đẹp, làn da ngăm tương phải với làn da trắng muốt, nhìn vào có cảm giác kích thích thị giác rất mãnh liệt.

Có lẽ bởi nỗi nghi ngờ trong lòng vẫn luôn thường trực, Lạc Tranh chỉ cảm thấy hắn không chút hảo ý dùng sức nắm chặt bàn tay nàng…

Vừa muốn rút về tay, đã thấy Thương Nghiêu kéo tay nàng lại, nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bẻ lên, vô cùng tao nhã nghiêng người đặt một nụ hôn lên mu bàn tay…

Tâm tư Lạc Tranh theo nụ hôn hắn hạ xuống đập loạn lên, nhưng nàng cũng không như những cô gái khác hoảng sợ rút tay về mà hết sức bình tĩnh đón nhận. Đây thực ra là hành động hết sức bình thường khi đàn ông Pháp giao tiếp với phái nữ, tuy nàng biết rõ, hành động này của hắn là có chủ ý.

"Mấy ngày không gặp, Luật sư Lạc càng ngày càng đẹp." Ánh mắt Thương Nghiêu vô cùng lớn mật dán lên thân hình đang mặc trang phục thoải mái ở nhà của Lạc Tranh, đáy mắt hắn phảng phất tia u tối mờ mịt. Giờ khắc này, ở Lạc Tranh không còn vẻ sắc bén thường thấy trong công việc mà thay vào đó là vẻ thanh nhã cùng khí chất kiều mị của người con gái. Thấy đáy mắt nàng ánh lên tia cảnh giác, Thương Nghiêu hơi nhếch môi cười, quay sang nhìn Ôn Húc Khiên ở bên cạnh…

"Húc Khiên, cậu cần phải giám sát chặt chẽ cô bạn gái xinh đẹp này mới được."

"Ha ha…" Ôn Húc Khiên cười sang sảng, "Thương Nghiêu, cậu vẫn thích nói đùa như vậy, nào, đừng khách khí, mau ngồi xuống."

Thương Nghiêu nở nụ cười đầy ý vị sâu xa, bước vào phòng khách ngồi xuống sofa, không có chút câu nệ giữ ý.

Hai chân Lạc Tranh như bị chôn chặt tại chỗ, từ khi người đàn ông này bước vào cửa, lòng của nàng như thể bay bổng giữa không trung, giống như vừa rồi, lời nói cùng vẻ mặt vô cùng khó đoán của hắn khiến nàng bất giác toát mồ hôi lạnh.

"Tranh Tranh, thay anh tiếp Thương Nghiêu một chút, đồ ăn sẽ xong ngay bây giờ." Ôn Húc Khiên kéo Lạc Tranh qua, vừa cười vừa nói.

Thương Nghiêu bộ dạng lười biếng dựa vào sofa, chân trái vắt lên chân phải, vô cùng tao nhã, từng đường nét của khuôn mặt vô cùng hài hoà nhưng nhìn kỹ không khó để nhận ra trong đó ẩn chứa một nét tà mị.

Hắn giống như một con báo đen đang ung dung tự tại, tuy rất tĩnh lặng nhưng lại khiến người ta không dám khinh thường.

Da đầu Lạc Tranh căng lên, cố gắng nở nụ cười tự nhiên, kéo tay Ôn Húc Khiên, "Húc Khiên, bếp là nơi dành cho phụ nữ, hay anh cứ ở đây nói chuyện với Thương Nghiêu tiên sinh cho thoải mải, để em xuống bếp cho."

Nàng cũng không biết mình đang trốn tránh cái gì, tóm lại, nếu để nàng đơn độc ở cùng một chỗ với người đàn ông này, nàng sẽ thấy không được tự nhiên.

Ôn Húc Khiên lại không nghĩ được nhiều như vậy, anh từ nhỏ đã mang bản tính thuần hậu, nghe những lời này của Lạc Tranh, khẽ vỗ lên bàn tay nhỏ bé của nàng, "Em chẳng mấy khi vào bếp, anh sợ em sẽ bị dầu làm bỏng mất."

Nói đến đây, anh nhìn về phía Thương Nghiêu, ôm lấy Lạc Tranh, "Đừng thấy Tranh Tranh bình thường trên toà rất uy phong mà lầm, vừa đến phòng bếp cô ấy sẽ lập tức biến thành trẻ nhỏ, để cô ấy vào bếp một hồi nhất định sẽ có chuyện."

"Húc Khiên..."

Thương Nghiêu nở nụ cười vô cùng thoải mái, "Luật sư Lạc, xem ra em chỉ có thể ở đây trò chuyện cùng tôi, bếp núc cứ giao cho Húc Khiên đi, tài nấu nướng của cậu ta tôi đã từng được lĩnh giáo, không tệ chút nào."

"Yên tâm, hôm nay sẽ cho cậu nhớ lại chút hương vị năm xưa." Ôn Húc Khiên nghe nhắc đến chuyện xưa, bộ dạng vô cùng hào hứng.

"Húc Khiên, em..." Tim Lạc Tranh như thắt lại.

"Tranh Tranh, em cứ ngoan ngoãn ngồi chờ đồ ăn ngon là được, anh cũng không để em hun khói mù mịt phòng bếp đâu."

Ôn Húc Khiên nói xong, cúi xuống đặt lên trán nàng một nụ hôn, cười cười, xoay người trở lại phòng bếp.

Cửa phòng bếp đóng lại, ngăn cách hết thảy mùi khói dầu cùng âm thanh nấu nướng…

***

Phòng khách cực kỳ yên tĩnh, trong không khí dường như lan toả một chút ái muội mập mờ cùng hơi thở có phần lúng túng.

Lạc Tranh chỉ cảm thấy đầy áp lực, loại áp lực nặng nề chưa từng có. Cho dù nàng không nhìn hắn, cũng biết hắn đang đang quan sát mình bằng một loại ánh mắt gần như là trêu tức cùng rình rập.

Một hồi lâu sau, nàng tiến lên, cố làm ra vẻ trấn định, thản nhiên nói, "Thật ngại, vì không biết Thương Nghiêu tiên sinh sẽ đến nên tôi không có chuẩn bị, trong nhà chỉ có bạch trà, không biết Thương Nghiêu tiên sinh có muốn uống hay không?"

"Có chứ." Tiếng nói trầm thấp đầy mê hoặc của Thương Nghiêu vang lên.

"Xin chờ một chút!" Lạc Tranh âm thầm hít sâu một hơi, bắt đầu bận rộn chuẩn bị trà cho hắn. Thành thực mà nói, nàng không có thói quen tiếp khách ở nhà nên nhất thời bạch trà để ở đâu cũng không nhớ ra, những chỗ ở phòng khách có thể để trà cơ hồ đều bị lật tung lên.

"Thương Nghiêu tiên sinh, thật xấu hổ, xin anh ở phòng khách chờ một chút." Nàng nhớ rõ phòng ngủ nằm giữa phòng ăn và phòng khách nhất định có để bạch trà.

"Không cần phải vội." Thương Nghiêu vẻ mặt vẫn nhàn nhã như trước, nhìn nàng đẩy cửa bước vào phòng ngủ…

Đáy mắt đen thẫm phản chiếu lên bóng lưng xinh đẹp của nàng….

Bóng lưng của nàng rất đẹp, nhất là khi mặc quần áo thoải mái ở nhà, từng đường cong mềm mại mà tròn trịa, dáng người tha thướt, đẹp tựa Dao Trì tiên nữ…

Khoé miệng người đàn ông bất giác hiện lên nét cười đầy vẻ chòng ghẹo.

***

Đáng chết, nàng rõ ràng nhớ là bạch trà để ở đây, làm sao lại tìm không thấy?

Lạc Tranh bất đắc dĩ khẽ thở dài một hơi, bởi chưa từng tiếp khách ở nhà nên hôm nay nàng có phần luống cuống chân tay. Còn đang mải suy nghĩ nên dùng cái gì để tiếp đãi người đàn ông kia cho thích hợp…

"Phòng ngủ của Luật sư Lạc nhìn qua thật là ấm áp." Tiếng nói quen thuộc đầy tà mị từ phía sau nàng vang lên, giờ khắc này thanh âm của hắn càng thêm vài phần mập mờ cùng hơi thở mạnh mẽ đầy ái muội.

"Ai bảo anh vào đây?" Lạc Tranh hoàn toàn không ngờ tới người đàn ông này lại dám bước vào phòng ngủ của nàng, bị doạ tới mức mở to hai mắt, quay lại nhìn chỉ thấy hắn đang nở nụ cười tà hệt ma quỷ. Text được lấy tại http://truyenyy.com

Thương Nghiêu nở nụ cười, toát lên vẻ tà mị không hề che dấu, "Tôi là khách tới thăm nhà Luật sư Lạc, đi thăm xung quanh một chút cũng đâu có gì quá đáng." Vừa nói hắn vừa bước về phía bức tường treo đầy khung ảnh trước mặt, hưng phấn ngắm nhìn ảnh nàng. Nơi đó là ảnh của Lạc Tranh từ nhỏ tới lớn, từ lúc bắt đầu đi học tới khi trở thành luật sư, thật giống như một cuốn tiểu sử bằng hình ảnh vậy.

Cầm lấy một khung hình, khoé môi hắn hơi cong lên vô cùng đẹp mắt. Trong khung là hình nàng mặc một chiếc váy ngắn không tay màu trắng, tóc dài xoã ngang vai, bộ dáng vô cùng xinh đẹp.

"Cho dù là khách, cũng không thể đảo khách thành chủ, tự tiện làm lộn xộn đồ của người khác như vậy." Lạc Tranh tiến lên, đoạt lại khung ảnh trong tay hắn, treo lại về chỗ cũ.

Đây là tấm hình nàng chụp khi vừa tốt nghiệp đại học, trên mặt vẫn còn nét trẻ con vô cùng hồn nhiên trong sáng.

Mà nay, nàng đã trở thành luật sư bách chiến bách thắng, ánh mắt không hề thanh thuần.

"Luật sư Lạc lúc không mặc trang phục công sở trông càng hấp dẫn đến chết người." Thương Nghiêu nhìn theo Lạc Tranh treo lại khung ảnh, bóng lưng xinh đẹp của nàng hệt như cây anh túc, toả ra mị lực hút hồn, tiếng nói trầm thấp toát lên vẻ tán thưởng, thân hình cao lớn dần dần tiến lại gần nàng…

Lạc Tranh không cần quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được hơi thở mãnh liệt của người đàn ông phía sau đang hướng thẳng đến nàng, khiến nàng hít thở khó nhọc…

Ngay khi thân hình cao lớn của hắn áp sát sau lưng nàng, Lạc Tranh vội quay đầu lại, lách người tránh đi, nở nụ cười lễ độ, "Thương Nghiêu tiên sinh, trà đã tìm được rồi, chúng ta đến phòng khách…"

Không đợi nàng nói hết lời, chỉ thấy Thương Nghiêu duỗi cánh tay ra, một sức lực mạnh mẽ siết lấy cái eo nhỏ của nàng, ngay sau đó, hắn thuận thế đem thân thể mềm mại của nàng kéo lại gần, cứ như vậy cả người dán vào ngực hắn…

***

Tim Lạc Tranh như muốn nhảy lên tận cổ, nhưng nàng không có hoảng sợ la hét như những người phụ nữ khác, chỉ là mở to hai mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đang ghì chặt nàng vào tường, không thể tin nổi tình cảm đang tràn ngập trên gương mặt hắn…

"Thương Nghiêu tiên sinh, anh thế này để Húc Khiên nhìn thấy sẽ rất không hay." Nàng cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất để che dấu sự bất an trong lòng.

"Vì sao lại trốn tránh tôi?" Thương Nghiêu không trả lời nàng mà lại dứt khoát đặt ra câu hỏi vô cùng lớn mật.

Lạc Tranh ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen cuồng dã của hắn, nàng cùng hắn quá thân cận khiến nàng có thể cảm nhận rõ tiếng tim đập mãnh liệt cùng cuồng dã của hắn, mà không hiểu sao trái tim nàng cũng đập nhanh hơn.

"Tôi đâu cần phải trốn tránh, Thương Nghiêu tiên sinh, anh đã hiểu lầm rồi." Nàng né tránh đưa mắt nhìn sang bên, hơi nhíu mày cười nói.

Trong lòng Lạc Tranh lúc này vô cùng lo lắng, nếu như Húc Khiên bước vào…nhưng mà nàng biết rõ người đàn ông này sẽ không có buông tha nàng dễ dàng như vậy.

"Hiểu lầm?" Hắn cúi xuống, tiếng cười nhẹ bật ra từ yết hầu, hai tay giữ chặt eo nàng, không chút kiêng kỵ tỉ mỉ hôn lên làn da non mịn nơi gáy, gặm nhấm vành tai nhỏ xinh, ngón trỏ thon dài lướt nhẹ trên bờ môi căng mọng, thơm mát chứa đầy mật ngọt của nàng, "Đêm đó, tôi ở khách sạn chờ em cả đêm, cô gái to gan, em phải biết rằng, tôi chưa từng có đủ nhẫn nại để chờ một người phụ nữ."

"Nói như vậy, tôi đã phá vỡ nguyên tắc của Thương Nghiêu tiên sinh rồi." Lạc Tranh nhẹ nhàng nói.

"Đúng, em đã buộc tôi phải phá lệ." Thương Nghiêu khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt đen sâu thẳm phát ra tia mê đắm, thân hình cao lớn đem nàng hoàn toàn bao phủ, "Tôi không nghĩ sẽ có người con gái dám không nghe lời tôi."

Lạc Tranh mỉm cười, hơi nghiêng đầu tránh đi bàn tay không an phận của hắn, "Theo tôi được biết, Thương Nghiêu tiên sinh đến Hongkong lần này là vì chuyện hợp tác? Tôi nghĩ, loại tư thế này của chúng ta không thích hợp để bàn chuyện hợp tác cho lắm."

Nàng không muốn nhớ tới chuyện ngày hôm đó, vốn cho là hắn sẽ có thành ý, không nghĩ tới hôm nay hắn đến để lôi chuyện cũ ra.

"Bàn chuyện hợp tác chỉ là một phần, bên cạnh đó còn có một mục đích khác, mục đích đó mới là quan trọng nhất." Thương Nghiêu chăm chú quan sát gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, thấy ánh mắt nàng loé lên chút khó chịu, nhẹ nhàng nói.

"Mục đích gì?"

"Là em." Thương Nghiêu thẳng thắn thừa nhận.

Lạc Tranh chỉ cảm thấy tóc tai như muốn dựng lên, quay đầu nhìn hắn, đôi mắt ngập tràn cảnh giác, toàn thân cũng trở nên dè chừng.

"Em có biết rằng…tôi nhung nhớ vẻ đẹp của em, vẻ đẹp như vầng trăng lạnh len lỏi vào tâm trí…" Hắn cúi đầu xuống, đôi môi mỏng phả ra hơi thở thơm mát, quét qua đôi môi anh đào của nàng.

Lạc Tranh muốn tránh không được, nàng không thể không thừa nhận người đàn ông này thực là một cao thủ tán tỉnh, một câu khen ngợi rất đơn giản từ miệng hắn phát ra lại trở nên vô cùng mơ mộng.

"Thương Nghiêu tiên sinh quá khen, nhưng xin anh đừng quên, Húc Khiên vẫn luôn coi anh là bạn, anh làm vậy thật sự khiến người ta khó chấp nhận."

"Tôi nói rồi, tôi chỉ muốn em một đêm." Ngón tay thon dài của Thương Nghiêu khẽ mơn man gương mặt nhỏ nhắn của nàng, đầu ngón tay khẽ tách bờ môi, trêu chọc chiếc lưỡi nhỏ bên trong, ánh mắt trở nên u tối….

"Chẳng lẽ, muốn em cùng tôi một đêm khó đến vậy sao?"

"Nếu như Thương Nghiêu tiên sinh lần này định mượn chuyện hợp tác để nói mấy lời kia, thực tiếc, tôi không có hứng thú."

Lạc Tranh cất giọng lạnh lùng, bên môi vẫn tràn ngập mùi hoắc hương thơm mát thuộc về riêng hắn, triền miên bao vây.

"Tôi sẽ không vì chuyện hợp tác mà thoả hiệp bất cứ điều gì, cũng tuyệt đối không vì thế mà phản bội Húc Khiên."