Đọc truyện Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 14: Đua xe công thức 1

Bởi trên đường đua F1, mỗi tay đua phải chịu một lực ly tâm cực lớn, so với việc lái những chiếc xe bình thường khác nhau một trời một vực. Nó không chỉ đòi hỏi một thể trạng vượt trội người bình thường mà còn phải vô cùng tập trung.

Khi điều khiển xe trên đường đua, mỗi tay đua phải chịu một lực ly tâm tương đương 4G, hơn nữa khi giảm tốc độ, lực này còn vượt quá 5G. Đó mới chỉ là phía dưới, riêng phần đầu chịu thêm sức nặng của mũ bảo hiểm sẽ phải chống đỡ thêm ít nhất là 25 kg, do đó phần cổ cần phải đặc biệt vững chãi để có thể chống đỡ lực ly tâm này.

Lạc Tranh quan sát thấy, cánh tay cùng phần cổ tay của Thương Nghiêu vô cùng rắn chắc. Khi lái xe với tốc độ cao, dưới áp lực không khí, việc điều khiển tay lái phải dùng khá nhiều sức, lúc qua vòng cua lại càng cần có cánh tay vững chắc để bẻ lái đúng theo đúng lộ trình, nhiều lúc tốc độ lên trên 300km/h, cánh tay cùng cổ tay cường tráng cũng là chuyện bình thường.

Cửa xe chậm rãi đóng lại, trong chớp mắt Lạc Tranh có cảm giác nóng như thiêu đốt, theo bản năng khẽ hít một hơi thật sâu.

Ngồi phía trước, Thương Nghiêu dường như có linh tính, khẽ quay đầu nhìn nàng, đưa tay chỉ vào nhiệt kế trong xe.

Lạc Tranh nhìn sang, mới phát hiện thì ra nhiệt độ trong khoang lái đang không ngừng tăng lên, dựa theo số hiển thị trên màn hình nhiệt kế, sẽ lên tới tầm 50 - 60 độ C. Trời ạ, nhiệt độ cao như vậy, làm sao hắn có thể chịu được? Nếu dựa theo thông số trên nhiệt kế, cho dù không ngừng được bổ sung hơi nước, nhưng sau gần 2h đua, thân thể cũng sẽ tiêu hao một lượng nước tương đương 4kg. Nếu là người bình thường trong thời gian ngắn bị mất nước như vậy chắc chắn sẽ bị sốc, còn hắn vẫn điềm nhiên nói nói cười cười.

Mới nghĩ tới đó, trước mặt nàng xuất hiện một chuỗi tràng hạt bằng gỗ mun sáng bóng, quay sang nhìn, thấy hắn cũng đeo một cái y hệt. Nhíu mày nghi hoặc nhìn người đàn ông phía trước, thấy hắn chỉ vào cổ tay nàng, ra hiệu bảo nàng đeo vào.

Lạc Tranh có chút khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời đeo vào cổ tay, lại nhìn đến ánh mắt thâm thúy của hắn, nụ cười không còn vui vẻ như trước khiến nàng không khỏi giật mình.

Tia nhìn của hắn vô cùng lạnh lùng!

Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay nàng bắt gặp ánh mắt này của hắn.

Sao có thể như vậy?

Đúng lúc này, Lạc Tranh nghe được tiếng loa đếm ngược, toàn trường đua đang vô cùng náo nhiệt bỗng yên tĩnh trở lại. Khoảng không gian rộng lớn trong phút chốc yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ xe rền vang đến đinh tai nhức óc.

Tim Lạc Tranh dường như đập nhanh hơn thường lệ. Ngay sau đó lại cảm thấy cổ tay có chút căng thẳng...

Cúi đầu nhìn đã thấy Thương Nghiêu đưa bàn tay to nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve chuỗi vòng trên đó, như thể muốn trấn an, lại như đang mê luyến một điều gì đó...

Trong lòng Lạc Tranh bỗng nảy sinh chút nghi ngờ, nhưng giờ khắc này chẳng thể nghĩ nhiều như vậy, bởi ngay khi đèn hiệu sáng lên, trong nháy mắt, nàng cảm thấy cả người như bị xô đi, khung cảnh hai bên đường đua nhanh chóng lùi về phía sau theo đường vòng cung.

Dường như ngay cả tiếng la hét chói tai trên khán đài cũng bị át mất, toàn trường đua lại lần nữa sôi lên, hòa với tiếng động cơ gầm rú đến điếc tai. Giờ khắc này, Lạc Tranh chỉ có thể gắt gao cắn chặt răng quan sát, cố gắng không nhắm mắt lại, ép bản thân phải dần bình tĩnh lại từng chút một...

Nhưng kể từ khi xe xuất phát, nhịp tim nàng cũng tăng tốc theo, ruộc gan như thể muốn nhảy hết ra ngoài.

Chiếc xe không ngừng tăng tốc, vượt qua mọi chướng ngại vật, bẻ lái tại khúc cua...Mọi thao tác dưới bàn tay của Thương Nghiêu diễn ra vô cùng thành thục, khiến nàng nhìn thấy mà kinh tâm động phách.

Kể từ khi trở thành luật sư, tuy đã trải qua vô số lần nguy hiểm nhưng loại vận động mạo hiểm cỡ này Lạc Tranh mới được trải nghiệm lần đầu. Cùng ngồi trên xe với một tay đua công thức 1, loại chuyện này với nàng mà nói đã thấy không thể tưởng tượng nổi. Không khó hình dung ra ngày hôm sau trang nhất tất cả các tạp chí sẽ đăng tải hàng loạt sự kiện này.

Một cuộc đua vô cùng quái dị, không hề giống với bất kỳ cuộc đua nào từng diễn ra trước đó.

Nắm chặt chuỗi vòng trên cổ tay, Lạc Tranh thực không biết chuỗi vòng này là của ai, có lẽ là của hắn, hoặc là của một ai đó khác, nhưng mà, nàng cũng chẳng thể quan tâm được nữa.

Thượng Đế phù hộ!

Xe lại tiếp tục tăng tốc!

Lạc Tranh nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông phía trước, khuôn mặt hắn vẫn cương nghị như vậy, lại vô cùng bình tĩnh. Liếc qua đồng hồ chỉ tốc độ, hai mắt nàng bỗng chốc trừng lớn...

Chỉ trong vòng 5 giây hắn đã tăng tốc lên hơn 200km/giờ...

Thời gian dần trôi đi, Lạc Tranh chỉ cảm thấy đầu óc như muốn chết lặng. Không biết bao nhiêu thời gian nữa lại trôi qua, cũng không biết khi nào cuộc đua mới có thể chấm dứt, điều duy nhất Lạc Tranh nhận thấy lúc này là từng chiếc, từng chiếc xe đua trên đường hoặc là bị Thương Nghiêu vượt lên, hoặc là khi đến khúc quanh, bỗng dưng bay vọt lên, rơi xuống, vỡ nát...

Sinh mạng con người trên đường đua này đã trở nên cực kỳ mong manh.

Liền sau đó, tim Lạc Tranh dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lần này không phải vì khẩn trương mà là nàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy xe của mình đã sớm vượt lên dẫn đầu, bỏ lại phía sau cả một loạt xe cùng với mù mịt khói bụi, phía trước chính là ánh hào quang của chiến thắng...

Trời ơi!

Lạc Tranh thiếu chút nữa vì hưng phấn mà hét lên. Có trời mới biết, từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác kích động như vậy. Xe của họ sẽ đạt giải quán quân sao? Đây là sự thật?

Tuy nói nàng không thích kiểu vận động nguy hiểm cỡ này, nhưng mà hương vị của chiến thắng đang ở ngay trước mắt là việc khiến không người nào có thể cự tuyệt.

Gần! Lại tới gần đích hơn!

Lạc Tranh dường như có thể cảm nhận được toàn bộ trường đua đang hoan hô cổ vũ bọn họ...

Có chút kích động nhìn người đàn ông phía trước, đôi mắt đen thẳm của hắn lúc này khiến người khác không thể đoán định, lại tỏa ra nét hung hãn của loài dã thú, có lẽ, chỉ những người đàn ông như hắn mới có thể không chế được loại vận động mạnh cỡ này.

Chỉ là, Lạc Tranh không ngờ tới hắn sẽ trở thành tay đua vô địch nước Pháp, bởi nếu kỹ thuật của hắn tốt như vậy, sao trước giờ nàng chưa từng nghe nói tới?

Trong lúc nàng còn đang cảm thấy nghi hoặc, bỗng thấy thân mình hơi chững lại, ngay sau đó, tất cả mọi ý nghĩ dường như đóng băng.

Tất cả hưng phấn, kích động cùng khát vọng chiến thắng trong nháy mắt biến thành hư ảo, cảm giác hăng hái cũng mất tăm. Một lúc sau, cả đoàn xe đua vốn tụt lại phía sau gầm rú tăng tốc vượt qua họ như tia chớp...

Lạc Tranh không thể tưởng tượng nổi nhìn sững Thương Nghiêu, hắn... tới đích rồi lại còn ngừng lại? Hắn điên rồi sao?

Buồng lái chậm rãi mở ra, không khí bên ngoài tràn vào xua đi cái nóng oi bức bên trong. Thương Nghiêu cởi mũ bảo hiểm cùng găng tay, ném cả ra ngoài xe, ngón tay thon dài khẽ đè lên mi tâm.

Lạc Tranh cũng tháo mũ bảo hiểm xuống, nhìn hành động bất thường của Thương Nghiêu, không nhịn được mở miệng hỏi, "Tại sao?"

Hắn rõ ràng có thể đoạt giải quán quân, lại đột nhiên buông tay, trong chuyện này nhất định có nguyên do.

Thương Nghiêu quay đầu, nhìn vào ánh mắt chất vấn của nàng, dáng vẻ của hắn vẫn hệt như trước, thần thái vô cùng tỉnh táo, bộ dạng cũng thoải mái không tả.

Nhẹ nhàng nhếch môi, hắn cất tiếng đầy hứng thú, "Lần đầu tiên tôi thấy một người con gái can đảm như em."

Hả...?

Lạc Tranh trong lúc nhất thời không kịp phản ứng. Câu nói của hắn thật chả ăn nhập với câu hỏi của nàng chút nào. Chuyện này với nàng thì có quan hệ gì chứ?

Những chiếc xe bị bỏ lại phía sau lần lượt vượt qua, không khó nhận ra tốc độ của Thương Nghiêu nhanh tới cỡ nào mới có thể vượt xa đối thủ đến như vậy.

Mái tóc dài của Lạc Tranh bị gió thổi tung, đang định đưa tay giữ tóc đã bị hắn nhanh tay hơn giành trước, ngón tay thon dài mang theo mùi hoắc hương nhẹ nhàng vén lại những sợi tóc rối, động tác vô cùng dịu dàng...

"Cảm ơn..." Sắc mặt Lạc Tranh có chút mất tự nhiên. Động tác của hắn quá mức thân mật, ngước lên nhìn ánh mắt như cười của hắn, nàng hơi nhíu mày, tự tay vén lại tóc mình.

Không biết tại sao, lúc nào nàng cũng có cảm giác hắn đang trêu chọc mình.

"Em rất can đảm, cũng rất bình tĩnh." Thương Nghiêu thu tay lại, cười nhẹ.

"Thương Nghiêu tiên sinh luôn tự tin vào nhãn lực của mình như vậy sao?" Lạc Tranh xoa xoa bả vai, khẽ đáp lại bằng một câu hỏi. Thật lòng mà nói, cổ của nàng giờ xoay bên nào cũng thấy đau.

"Ít nhất em không hề la hét." Thương Nghiêu nhìn Lạc Tranh đầy hứng thú, thấy nàng chậm rãi xoa bóp cổ, da thịt trắng ngần khẽ lộ ra, khiến đôi mắt hắn bất giác sẫm lại...

Lạc Tranh nhún vai, nhếch miệng, "Có lẽ tôi đã sớm bị dọa đến không thể hét nổi. Nói không sợ là nói dối, ngay lúc này tôi còn đang lo không biết có phải cổ tôi đã bị vặn gẫy rồi hay không đây."

Thương Nghiêu dường như bị lời nói của nàng chọc cười, khóe môi khẽ nhếch lên vô cùng quyến rũ. Bàn tay lại lần nữa đặt lên bờ vai nàng, nhẹ nhàng xoa bóp giúp giảm bớt đau nhức nơi gáy khiến Lạc Tranh sợ đến sững sờ.

"Xe đua công thức 1 thường đạt tới vận tốc 200km/h lúc ở khúc quanh, lực ép khi đó có thể đạt tới 4G, vận tốc lúc cao nhất còn vượt qua 350km/h. Vì thế, sau mỗi cuộc đua, cái giá phải trả là phần cổ và gáy sẽ vô cùng đau nhức. Nếu không có đồ bảo hộ cùng hệ thống an toàn hỗ trợ trong khoang lái thì ngay cả mũ bảo hiểm cũng sẽ bị văng ra khỏi đầu. Cho nên nói, em dám ngồi cạnh tôi, cũng đủ chứng tỏ em vô cùng dũng cảm."

Lạc Tranh nghe vậy kinh hoàng mở to mắt nhìn, quên luôn cả việc gạt bàn tay hắn đi, mặc cho hắn tuỳ ý xoa bóp phần vai và gáy nàng, động tác vô cùng ái muội. Một lúc lâu sau, Lạc Tranh mới thốt lên lời tận đáy lòng, "Nếu như anh sớm nói cho tôi biết chuyện này, tôi tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà ngồi bên cạnh anh."

Nàng đã biết người đàn ông này là kẻ điên, nhưng mà kỳ quái thế nào nàng lại có thể điên cùng hắn như vậy.

"Không đâu, em sẽ vẫn lựa chọn ngồi bên cạnh tôi thôi!" Thương Nghiêu có vẻ không đếm xỉa tới lời nói của nàng, cười nhẹ, giọng nói mang tính khẳng định, hướng về khuôn mặt có chút trắng bệch của Lạc Tranh, ngón tay đang xoa trên vai nàng khẽ dịch lên, hưởng thụ làn da mềm mại nơi cổ…

"Em rất dũng cảm, lại hiếu thắng cho nên dù em sớm biết sẽ có nguy hiểm như vậy cũng sẽ không thay đổi chọn lựa của mình. Hoặc là, em đã sớm có cảm giác an toàn với tôi!

Lạc Tranh nghe vậy tâm tư bất giác chấn động, thốt lên "Anh nói bậy, ai sinh ra cảm giác an toàn với anh chứ?"

Nàng không ngờ rằng câu phản bác vừa rồi mang theo bao nhiêu phần hờn dỗi vô cùng nữ tính.

Nụ cười trên môi Thương Nghiêu càng đậm hơn, ngón tay không an phận tiến đến gương mặt nàng, liền sau đó, khẽ véo nhẹ cái cằm nhỏ xinh, động tác vô cùng lớn mật…

"Không cần vội vã phủ nhận, bởi vì…" Ánh mắt hắn chăm chú nhìn nàng, nóng rực "….tôi thích phụ nữ dũng cảm."

Lạc Tranh vừa nghe xong câu hắn nói, tim bất giác đập thình thịch, nhưng lại mặc cho hắn tiếp tục cái động tác ái muội kia, đôi mắt trong veo đang bối rối dần tỉnh táo trở lại, nhếch môi cười khẽ…

"Vậy sao? Thì ra Thương Nghiêu tiên sinh lại có sở thích đặc biệt như vậy. Đáng tiếc, tôi chỉ là một người con gái yếu ớt, ham sống sợ chết mà thôi!" Một câu nói của nàng, vô cùng dứt khoát như thể muốn chặn đứng mọi ý đồ trêu ghẹo xấu xa của hắn.

Từ trong đáy mắt sâu thẳm của Thương Nghiêu loé lên một tia tán thưởng, hắn cũng không nói gì thêm, chỉ cười cười vô cùng hàm ý.

Lúc này, nhân viên trường đua đi tới, dè dặt phá vỡ không gian có vẻ rất tốt đẹp giữa họ, khẽ nói, "Thương Nghiêu tiên sinh, ngài có muốn tôi làm như năm ngoái, thay ngài lái xe trở về?"

Lạc Tranh thấy có người, vội xoay mặt đi, né tránh động tác vuốt ve cằm nàng vô cùng ái muội của hắn.

Thương Nghiêu cũng không tỏ ra giận dữ, chỉ lười biếng đem tay chống lên thành xe, ánh mắt vẫn dán chặt trên gò má Lạc Tranh, thản nhiên nói, "Không cần, năm nay xe sẽ có người lái về."

"Vâng, Thương Nghiêu tiên sinh." Nhân viên trường đua biết điều lập tức rời đi.

Lạc Tranh vô cùng thông minh, hơn nữa nàng cũng chẳng thích giả vờ ngu ngốc, hơi nhướng mày, đôi mắt tinh anh mở to, "Thương Nghiêu tiên sinh sẽ không bắt tôi thay ngài lái xe đua về đấy chứ?"

"Tôi tin em sẽ không từ chối." Thương Nghiêu cười rất vui vẻ, mở cửa xe, bước xuống, làm vài động tác co duỗi chân tay.

Lạc Tranh cũng theo xuống xe, đi tới bên cạnh, sắc mặt nghiêm túc nhìn hắn, "Thương Nghiêu tiên sinh thực coi tôi như nhà vô địch châu Á sao? Tôi chưa từng lái qua xe đua, sẽ rất nguy hiểm."

"Có tôi bên cạnh, em còn sợ gì." Thương Nghiêu nói xong, bàn tay to túm lấy nàng đẩy vào buồng lái, sau đó nhanh chóng nhảy vào theo, ngồi tại vị trí lúc trước của nàng.

"Anh điên rồi sao?" Lạc Tranh hôm nay phải nói là vô cùng kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn hắn, thấy hắn không có vẻ đang đùa giỡn, lại lắc đầu, "Tôi thấy anh thật sự điên rồi."

"Đua xe, vốn đã là một chuyện điên cuồng." Thương Nghiêu nâng chuỗi hạt trên tay khẽ vuốt ve, đáy mắt nổi lên một vẻ am hiểu sâu sắc.

Lạc Tranh này mới nhớ tới việc tháo chiếc vòng ra, suy nghĩ một chút, lại hỏi hắn "Thương Nghiêu tiên sinh, tôi rất muốn biết tại sao anh dừng xe lại trong khi lẽ ra chúng ta có thể về đích trước tiên." Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Tuy Lạc Tranh chẳng ham gì vị trí quán quân nhưng để vuột mất chiến thắng trong tầm tay thì cũng thật đáng tiếc.

Thương Nghiêu nghe xong, thản nhiên nói, "Giành được vị trí đó với tôi mà nói chẳng có gì quan trọng."

Lạc Tranh mỉm cười nhíu mày, "Năm nào anh cũng tham gia đua xe, nhưng lần nào cũng dừng lại ngay sát vạch đích? Tại sao phải như vậy?"

Bất giác nhớ đến câu nói vừa nãy của nhân viên trường đua, xem ra hành động này của hắn đã thành thông lệ.

Nụ cười vui vẻ bên môi Thương Nghiêu chợt lạnh, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn không trả lời câu hỏi của nàng mà lại đưa tay lên, khẽ véo má Lạc Tranh, thái độ có chút nghiền ngẫm.

"Cô gái nhỏ, em không cần phải thông minh như vậy. Nhưng mà, khiến tôi thực sự thích!"

Ánh mắt Lạc Tranh hơi xao động, "Cô gái nhỏ…". Toàn thân bất giác nổi hết da gà, có trời mới biết, chưa từng có người đàn ông nào gọi nàng như vậy, ngay cả Húc Khiên cũng chưa từng.

Thấy hắn tựa hồ không muốn nói thêm chuyện này, nàng cũng không hỏi tới nữa, khẽ than nhẹ, "Anh sẽ không thật sự bắt tôi lái xe đua quay lại đấy chứ? Anh hẳn biết rõ, tôi không thể nào lái cực nhanh được, nếu tốc độ không đạt yêu cầu, sẽ khiến xe bị tổn hại nghiêm trọng."

"Không hề gì, em cứ từ từ học, tôi sẽ hướng dẫn cho em." Giọng điệu Thương Nghiêu bất giác trở nên vô cùng nhu hoà, đưa tay nắm lấy hai tay nàng, hướng dẫn tỉ mỉ từng thao tác vô cùng phức tạp.

Thái độ học tập của Lạc Tranh cũng vô cùng nghiêm túc. Thực ra, có thể tự mình mở mang kiến thức về xe đua cũng là một chuyện may mắn. Tuy nàng là luật sư danh tiếng nhưng tài chính cũng không dồi dào đến mức có thể quan tâm tới xe đua. Có người chịu bỏ tiền bạc cùng công sức cho nàng trải nghiệm cảm giác lướt cùng tia chớp, cảm giác cũng không tệ.