Đọc truyện Bạch Nhật Mộng Chi Tam Quốc

Chương 5: Thăng Quan (1,2)

"Không được bối rối. Kẻ nào tự tiện lui về phía sau trảm” một tiếng gào to truyền đến, khiến cho nhiều người dừng bước chân lui về phía sau. "Trường thương binh, nghênh đón" Hứa Thành mang theo thuộc hạ của mình xông lên. Hắn cũng không thể để cho Đổng Trác chết ở chỗ này, dù cho khả năng rất nhỏ, cũng không được. Dù sao, Đổng Trác mà chết, mọi thứ đều kết thúc

Trường thương binh mang thương dài chừng hai trượng. Đây là biện pháp của quân Tây Lương đối phó với kỵ binh quân Khương. Vốn tất cả mọi người cho rằng hôm nay là ngày biểu diễn của mình, tự nhiên không dùng đến trường thương binh dùng để phòng thủ. Không một ai nghĩ, địch nhân sẽ vọt tới trung quân. Không ngờ thế trận phòng thủ đại quy mô lại bị kỵ binh đột kích qua. Lúc này chỉ còn trường thương binh phòng thủ một mình. Vấn đề là cho dù không ngờ tới, lúc này bọn hắn cũng sẽ không cho đây là khoa trương.

Phạm vi phòng ngự của trường thương binh rất dài, Lã Bố nhất thời bị ngăn cản, không thể tiến lên. Điều này làm cho Đổng Trác thở phào một hơi. Nhìn thấy Hứa Thành tới, Đổng Trác khen ngợi nói: "Bá Công, lần này may mắn mà có ngươi”. Hứa Thành, chữ Bá Công, cổ nhân có câu ‘ bá trọng thúc quý (thứ tự anh em trai: cả, hai, ba, tư) ’ xếp hạng, ‘ bá ’ là lão đại, công, dĩ nhiên là là thành công, Hứa lão đại thành công. Hứa Thành khiêm tốn nói vài câu, nhìn thấy sắc mặt ghen ghét của những tướng lĩnh khác, hắn thức thời xoay người đi chỉ huy đối phó Lã Bố.

Mặc dù Trường thương binh là loại hình binh sĩ chuyên nghiệp đối phó kỵ binh, nhưng đối phó với Lã Bố rõ ràng không đủ đẳng cấp. Bên trên Phương Thiên Họa Kích của Lã Bố có hình trăng lưỡi liềm, nhanh chóng cắt đứt trường thương chặn đường, thuận tiện giới thiệu mấy vị binh sĩ đi du lịch địa phủ. Cũng may Hứa Thành huấn luyện binh sĩ chưa bao giờ nói cái gì là quy củ của hảo hán, chính diện quyết đấu. Chính diện đâm không chết người, chẳng lẽ sẽ không đánh từ những phương hướng khác sao? Rất nhanh, chung quanh Lã Bố tràn đầy trường thương đâm tới, chung quanh thượng trung hạ đều có trường thương hầu hạ. Khi Hứa Thành xoay người lại, Lã Bố đã bị trường thương bao vây lại. Theo như tình huống lúc này rất có thể hắn sẽ trở thành một cái sàng. Đáng tiếc, hắn là Lã Bố, ngay khi đám trường thương binh còn không có phản ứng, hắn đã kịp ứng phó một chiêu, xuống ngựa. Trong chiến đấu Đại tướng rõ ràng xuống ngựa, không phải tự chặt chân sao?

Hứa Thành cũng càng hoảng sợ. Nói giỡn, rõ ràng Lã Bố không nên xuống ngựa bởi vì ngựa của hắn không phải Xích Thố. Rất nhanh, hắn kịp có phản ứng, vội vàng rống to: "Cẩn thận dưới chân "

Hứa Thành vừa nói xong, trường thương binh ở một phía kêu thảm té xuống, chân của bọn hắn đã đứt.

Hứa Thành giận dữ, đây chính là tiền vốn ban đầu chính mình thật vất vả mới tích lũy được.

"Thiết giáp binh" Hứa Thành gào thét, ngươi không phải xuống ngựa sao? Ta xem ngươi có thể đối phó với mấy thiết giáp binh?

Hứa Thành ra lệnh một tiếng, một đám binh sĩ mặc áo giáp nặng nề lao đến, nhanh chóng chêm vào chỗ trường thương binh lúc trước, chặn Lã Bố, mà trường thương binh cũng không lui ra, bọn hắn đi theo sau lưng thiết giáp binh, không ngừng cầm thương chọc thẳng.

Chứng kiến chiến thuật này, Lã Bố nhe răng cười, vung kích hướng về phía trường thương vươn ra. Ý định của hắn chính là có thể xông ra ngoài. Mấy chuôi trường thương đều rụt về, hắn đang muốn xông về phía trước, mấy cây trường thương khác lại chọc qua, bức hắn lui trở về, cứ như vậy, tiến tiến thối lui. Tuy rằng Lã Bố mấy lần vọt tới trước mặt thiết giáp binh, giết mấy tên binh sĩ thiết giáp, nhưng hắn rất nhanh lại bị binh sĩ trường thương đằng sau bức trở về. Lúc này lại có thiết giáp binh bổ sung vào chỗ trống, chỉ chốc lát sau trên người Lã Bố xuất hiện đầy hang hốc. Nếu như không phải áo giáp của hắn tốt, hơn nữa thân thủ nhanh nhẹn thì hắn đã sớm nhìn thấy Diêm vương rồi. Mặc dù là như thế, hắn cũng không chịu được bao nhiêu lâu nữa. Lã Bố gấp đến độ mắng chửi ầm ĩ, mắng to Hứa Thành hèn hạ, không có gan giao đấu.

Hứa Thành ở phía sau nhìn xem, nhìn thấy Lã Bố bị nhốt, âm thầm cảm thán. Trong top 10 võ tướng của Tam quốc, Mã Siêu đã chết ở trong tay mình. Xem ra lần này Lã Bố cũng không chạy được. Chẳng lẽ mình là sát thủ chuyên nghiệp kết liễu hổ tướng?

Lúc này một tiếng hét lớn vang lên "Tướng quân, đừng sợ, Cao Thuận đã đến" thanh âm này khiến Hứa Thành đang rơi vào trầm tư lại càng hoảng sợ. Hắn ngẩng đầu nhìn, phát hiện ba mươi vạn quân Tây Lương vậy mà bị đẩy lui, bị địch nhân chỉ bằng một phần mười đuổi chạy. Mà đám người Đổng Trác vốn ở bên cạnh hắn sớm đã không thấy bóng dáng. "Con mẹ nó chạy rồi" Hứa Thành thầm mắng một tiếng. Sao hắn lại không nghĩ ra, Lã Bố bị chính mình chặn, quân Tây Lương lại không chống đỡ nổi địch nhân, hơn nữa còn bại nhanh như vậy, sao suy tính cũng quá dứt khoát vậy?

Lúc này, một đội ngũ ước chỉ có vài trăm người lao đến, sắp xếp đội ngũ chỉnh tề, mỗi người đều để trần cánh tay, trong tay chỉ có môt cây đoản đao, một gã tướng quân cưỡi ngựa chỉ huy, va chạm cùng với thiết giáp quân của Hứa Thành. "Phịch" một tiếng giống như mấy vạn người cùng va chạm vào nhau, khí thế vô cùng thê thảm nhanh chóng truyền bá ra ngoài.

"Hãm Trận doanh" Cao Thuận" Hứa Thành cắn răng nói đến hai cái tên bởi vì binh sĩ của Hứa Thành phần lớn ở phía sau hắn, vây công Lã Bố cũng chỉ có vài trăm người, bị Hãm Trận doanh nhanh chóng phá tan ngăn cản, cứu Lã Bố ra. Lã Bố vừa lên ngựa, khí thế lập tức khác nhau. Hắn lập tức chỉ huy Hãm Trận doanh tấn công binh sĩ của Hứa Thành, bị Dương Nhị chỉ huy thiết giáp binh ngăn lại. Trường thương binh đằng sau cũng thỉnh thoảng bất thình lình cho đối phương một phát. Tướng sĩ Hãm Trận doanh mặc kệ miệng vết thương của mình, tay bắt lấy trường thương, một tay vung đao chặt đứt, tiếp tục tấn công trận thế thiết giáp binh.

Khi Hứa Thành phục hồi tinh thần, đã có không ít người té xuống. Hứa Thành nhìn thi thể đầy đất, thầm mắng mình một tiếng, lập tức hô to: "Đầu mâu thủ"

Nghe quân lệnh của Hứa Thành, Dương Nhị lập tức chỉ huy thiết giáp binh kéo ra một khoảng cách cùng Hãm Trận doanh, nhưng thiết giáp binh lui xuống, trường thương binh lại xông lên đánh nhau. Bên thì rút lui, bên thì dùng binh khí trong tay, chiếm ưu thế chiều dài, duy trì khoảng cách, không đánh giáp lá cà cùng quân địch. Lúc này, đằng sau lại truyền tới một tiếng: "Bên trên"

Trường thương binh lập tức ngồi xổm xuống, tướng sĩ Hãm Trận doanh đối diện nghe tiếng la còn tưởng rằng phía trên có cái gì, tuy rằng không đến mức nhìn lên trên, lại cũng không nghĩ ra địch nhân sẽ dùng đến chiêu thức hạ người này. Có thể bọn hắn cũng không để ý tới những thứ này. Hãm Trận doanh gặp thần giết thần, gặp ma giết ma, như thường lệ bọn hắn xông lên chém giết. Thế nhưng lúc này khoảng cách một cây trường thương, bọn hắn không thể đi qua được

Hơn mười thanh trường mâu bay tới. Khi bọn hắn còn không kịp phản ứng, trùng trùng đâm vào thân thể của bọn hắn, ngay cả người ở phía sau cũng bị đâm xuyên qua. Khi bị đâm xuyên qua người ngã xuống, bọn hắn cũng nhìn thấy một loạt người phía trước, cách ăn mặc mình trần giống như bọn họ, trong tay mỗi người đều có hai cây trường mâu

Hứa Thành chọn ra chín mươi tên đại lực sĩ trong số binh lính của mình, ba mươi người một tốp. Trong tay mỗi người có ba cây trường mâu, chuyên môn dùng để thu thập xương cứng. Trường mâu là do Hứa Thành đặc biệt mời người chế tạo theo thể thức ném lao, trước nặng sau nhẹ, thích hợp ném. Lần thứ nhất hành động, đối mặt đệ nhất hãn quân trong thủ hạ của Lã Bố, cấp xương cứng, Hãm Trận doanh.

Mắt thấy trường mâu của đối phương đánh đâu thắng đó, Lã Bố đang ra sức ngăn hai thanh trường thương, không thể không khiến Cao Thuận hạ lệnh lui quân. Cao Thuận nhìn thoáng qua Hứa Thành đối diện ở dưới cờ, oán hận hạ lệnh lui quân.

Mà lúc này, quân Tây Lương ngoại trừ bộ phận quân của Hứa Thành ở bên ngoài, tất cả cũng đều lui vào trong thành Lạc Dương, bắt đầu ở trên lâu thành bắn tên, không cho quân của hắn lùi lại. Bộ phận quân đội Tịnh Châu vốn xông lên bao vây quân của Hứa Thành cũng bị bức lui lại dưới cơn mưa tên. Dù sao, binh sĩ của Hứa Thành không có bao nhiêu người, quân Tây Lương có thể không quản sống chết của bọn hắn. Vì bị công kích, bọn hắn có ba vạn người chết, không bồi thường nổi.

Sau khi vào thành, Hứa Thành cực kỳ tức giận, binh lính của mình, thật vất vả mới tích lũy được chút vốn ban đầu. Thoáng một cái mất đi hơn một ngàn, quan trọng là đại bộ phận đều chết vì tên bắn từ trên lâu thành. Điều khiến Hứa Thành căm hận chính là chính bản thân hắn lại không thể đi báo thù. Những người này, chết vô ích.

Hứa Thành cũng không đau khổ vì những người này. Tuy rằng đều là tinh binh, nhưng con mẹ nó toàn bộ đều là binh lính càn quấy. Nếu không phải mình kỷ luật nghiêm, đã sớm có thể cũng phế đi ba năm thời gian của mình. Tinh binh. Nhìn xem những Tây Lương binh khác là biết rõ, đây chính là tinh binh cả nước đều không tìm thấy đó.

Hứa Thành biết mình lỗ vốn. Ngay cả những người chết ở trên tay Lã Bố trên tay kia, cũng không bồi thường nổi. Dựa vào cái gì mà kẻ vong ân phụ nghĩa, khốn kiếp kia lập tức chính là con nuôi Đổng Trác. Dương Nhị, Bàng Bái nhìn thấy sắc mặt hắn không tốt, cũng không dám quấy rầy hắn. Dù sao việc này rơi vào trên người ai, người đó cũng đều không chịu được. Hứa Thành có thể nhẫn đến hiện tại đã khiến cho bọn họ bội phục đầu rạp xuống đất. Vấn đề là bọn họ cho rằng Hứa Thành thương tâm nén giận vì sự kiện bắn tên, mà Hứa Thành thì đau lòng vì tiến vốn ban đầu của mình.

Một đường phiền muộn, Hứa Thành rốt cục phục hồi tinh thần từ trong nỗi buồn rầu thâm hụt tiền vốn. Hắn bảo hai người Dương Nhị dẫn đội quay về doanh, chính mình thì mang theo thị vệ đi gặp Đổng Trác. Hắn muốn nhìn xem tên gia hỏa này nói như thế nào.

Phủ Đổng Trác, vốn là phủ Phiêu Kỵ Đại tướng quân Đổng Trọng. Linh Đế băng hà, Hà Tiến phụ tá cháu ngoại của mình, Thiếu Đế Lưu Biện đăng cơ. Đổng thái hậu vì tranh quyền, bổ nhiệm cháu của mình, Đổng Trọng làm Phiêu Kỵ Đại tướng quân, ngăn cản Hà Tiến. Đổng Trọng liền đặt mua tòa nhà này. Không ngờ Hà Tiến dùng kế sách của thủ hạ, nói Đổng thái hậu vốn phiên phi, không phải cung phi, Linh Đế đã băng hà, lão nhân gia bà cũng không thể ở kinh thành, nên về với ông bà. Hà Tiến cũng mặc kệ Đổng thái hậu có đồng ý hay không, liền phái người đuổi bà ta rời đi, nửa đường lại phái người chặn giết. Không còn chỗ dựa, Phiêu Kỵ Đại tướng quân Đổng Trọng tự nhiên không được dùng, nhưng tòa nhà vẫn được giữ lại. Sau khi Đổng Trác đến, hắn vốn định ở phủ Hà Tiến. Lý Nho cho rằng như vậy lộ ra vẻ quá kiêu ngạo, lui mà cầu tiến. Đổng Trọng đành phải dọn nhà, để tránh bị người cùng “Họ’ khiển trách.

Đến Đổng phủ, còn không đi vào đại sảnh, Hứa Thành nghe thấy tiếng Đổng Trác gào thét, đúng là gào thét.

"Các người đám phế vật" Đổng Trác hét lớn: "Ta nuôi dưỡng các ngươi dùng để làm gì? Một gã Lã Bố mà khiến cho các ngươi chạy còn nhanh hơn con thỏ. Thiếu chút nữa ngay cả ta cũng bị các ngươi ném cho hắn. Các người ngày bình thường không phải đều rất có năng lực đánh nhau đấy sao? Nguyên một đám Lão Tử đệ nhất thiên hạ, hiện tại ở đâu? Dũng khí ở đâu rồi hả?”

Chúng tướng đều quỳ gối, không nói tiếng nào, câm như hến. Thời điểm này, ai xuất đầu, người đó không may. Lý Thôi, Quách Tỷ, một người sờ ngực, một người ôm cánh tay, muốn dùng thương thế của mình đến nói cho Đổng Trác, chúng ta cũng đã liều mạng, đừng tìm ta gây phiền toái.

Lý Nho một mực đi theo sau lưng Đổng Trác, hắn hiểu được lúc này không phải thời điểm nổi giận. Nếu không nhanh chóng đánh bại quân Tịnh Châu, bọn hắn sẽ rất khó ngăn chặn thế lực phản đối ở kinh thành. Đến lúc đó tình huống thật sự phiền toái. Lúc này hắn lại không dám xuất đầu. Nếu bị Đổng Trác túm lấy, rủi ro, tên tuổi con rể Đổng Trác cũng không thể bảo vệ được chính mình. Trong khi hắn đang lo lắng thì bất chợt ngẩng đầu, chứng kiến Hứa Thành đã đến cửa. Hôm nay hắn ở cùng một chỗ với Đổng Trác, đối với biểu hiện của tất cả bộ phận quân đội nhà mình, tự nhiên cũng biết quá tường tận. Trong đó, chỉ có binh lính dưới trướng Hứa Thành biểu hiện có thể làm người vừa lòng, hơn nữa, nếu không phải Hứa Thành kịp lúc xuất động, Lã Bố rất có thể vọt tới dưới cờ Đổng Trác, dựa vào võ nghệ của đối phương, kết quả, suy nghĩ một chút cũng khiến người không rét mà run

Lúc này, Hứa Thành xuất hiện đúng thời điểm, Lý Nho nói với Đổng Trác đang đùng đùng nổi giận: "Chúa công, Hứa hiệu úy đã đến"

Quả nhiên, như hắn sở liệu, Đổng Trác nhìn thấy Hứa Thành, lập tức thay đổi sắc mặt. Y nói : "Bá Công, mau vào" Hứa Thành thấy Đổng Trác gọi mình, vội vàng đi nhanh vài bước, quỳ xuống chào, Đổng Trác giơ hai tay đỡ, ngăn động tác của hắn, nói : "Ai nha Bá Công không cần như thế" Đổng Trác nói: "Ngươi hôm nay lập đại công, ta còn không khen thưởng ngươi"

"Đúng vậy" Lý Nho nhìn thấy Đổng Trác đổi sự chú ý sang Hứa Thành, lập tức đứng lên nói: "Hôm nay Hứa hiệu úy ngăn cơn sóng dữ, không để ý an nguy cá nhân, ngăn cản Lã Bố, khiến cho quân ta mặc dù bại, cũng không đến nỗi tháo chạy, nếu không để cho Lã Bố nhảy vào thành cục diện khó mà nói được"

"Đúng vậy" Đổng Trác cũng phụ họa nói. Hứa Thành nhìn Đổng Trác, thấy y không ngừng khích lệ chính mình, mà chúng tướng còn quỳ ở bên cạnh, hắn thầm nghĩ, hai kẻ khốn khiếp các ngươi, đây không phải tạo thành thế đối lập sao?

Hắn vội vàng quỳ xuống, nói: "Khởi bẩm chúa công, lần này quân ta chỉ bởi vì khinh địch, không thể ngờ Lã Bố lại dũng mãnh như thế, chúng tướng lại đều rời khỏi vị trí, không thể chỉ huy toàn quân, mà mạt tướng chỉ làm theo phận sự của mình mà thôi. Nếu như trong các vị tướng quân ở đây có người ở đó, quả quyết không có thất bại hôm nay"

"Đúng đúng đúng" Lý Nho vội vàng nói: "Dù sao quân ta đông mà quân Tịnh Châu ít người. Ai, hôm nay chỉ cần một tướng có mặt, chúng ta sẽ thắng" Lý Nho nhìn đúng cơ hội lấy lòng mấy tướng quân.

Chúng tướng nghe hai người giải vây cho bọn họ, Lý Thôi, suy nghĩ khá nhanh nhẹn, lập tức nói: "Chúa công, lần này bại trận, chỉ là bởi vì khinh địch. Luận võ nghệ chúng ta kém Lã Bố. Ngày mai, chúng ta tất nhiên chỉ huy đại quân tới đánh một trận, thề phải rửa nỗi hổ thẹn hôm nay. Thuộc hạ cũng không tin Lã Bố này có thể chống đỡ được rất nhiều binh sĩ"

Nghe hắn nói, chúng tướng lập tức kêu la, đều nhất quyết ngày mai tử chiến quyết đấu cùng Lã Bố một trận. Đổng Trác nghe xong những lời này, cũng kịp có phản ứng. Bên mình chiếm ưu thế, tức giận trong lòng y giảm xuống. Đổng Trác nhìn thấy chúng tướng còn quỳ trên mặt đất, "Hừ" một tiếng, nói: "Đều đứng lên cho ta"

Chúng tướng nghe vậy, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lần lượt đứng lên.

"Đúng vậy, ngày mai quân ta ra khỏi thành tới tái chiến" Lý Nho nói: "Tất nhiên phải giành toàn thắng" Tuy rằng hắn không hiểu quân sự, nhưng lần này rõ ràng là nhiều người ức hiếp ít người nên sẽ không thua nữa

"Chúa công, . . ." Đổng Trác quay đầu lại, chứng kiến Hứa Thành có vẻ muốn nói lại thôi bèn nói: "Bá Công có lời gì, cứ việc nói"

Hứa Thành thầm mắng, nghĩ: "Lão khốn khiếp, mới nói qua phải khen thưởng Lão Tử, đảo mắt liền đã quên" đương nhiên, lời này hắn chỉ có thể để trong lòng, tuyệt không thể nói ra được. Hắn làm bộ suy tư trong chốc lát rồi mới nói: "Chúa công, mạt tướng có một chủ ý, nhưng không biết có nên nói hay không" bán thứ ấy đương nhiên muốn treo giá

"Hả? Có chủ ý gì ngươi cứ việc nói" Hiện tại Đổng Trác cảm thấy Hứa Thành vẫn một người có thể dùng được. Điều đáng tiếc chính là xuất thân không tốt lắm.

"Là như vậy " Hứa Thành ra vẻ hết sức vì Đổng Trác, nói: "Mạt tướng nhìn thấy Lã Bố người này dũng mãnh dị thường, có thể nói là thiên hạ khó tìm. Sao chúa công không chiêu hàng hắn, thu dùng cho mình?"

Quả nhiên, lời này vừa nói ra, khiến cho Đổng Trác cùng Lý Nho đều lâm vào trầm tư. Chúng tướng đều có một bộ mặt bất mãn. Quách Tỷ là người đầu tiên nhảy ra ngoài, nói: "Không thể, hôm nay Lã Bố đã làm cho quân ta vô cùng nhục nhã. Bây giờ còn phải chiêu hàng, chẳng phải lộ ra quân ta không người?"

Hứa Thành cũng không đáp lời, làm ra dáng vẻ ta chỉ nghĩ kế, quyền quyết định ở các ngươi nhưng trong nội tâm lại có chủ ý của riêng mình. "Không mang Lã Bố tới, Đổng Trác chẳng phải là không chết được, ta còn lăn lộn cái rắm. Không phải con người phải tôn trọng lịch sử sao?"

Không nói đến Hứa Thành tìm lý do cho chính mình, Đổng Trác lại đang răn dạy Quách Tỷ: "Một người Lã Bố đủ chống đỡ trăm vạn đại quân. Tóm lại mạnh hơn nhiều so với các người. Ta được Lã Bố thì thiên hạ còn có người phương nào có thể tranh phong cùng ta?"

Rốt cục, Đổng Trác vì khát vọng có cả thiên hạ, quyết định mời chào Lã Bố, vì thế ngay cả ngựa Xích Thố cũng đều cho đi. Đồng hương của Lã Bố, Hổ Bí trung lang tướng Lý Túc vâng mệnh đến chiêu hàng.

Hứa Thành biết rõ tương lai Lã Bố không lâu dài. Trận chiến này cũng đã xong, vì vậy, hắn bái Đổng Trác cáo lui, đi về chỉnh quân nhưng Lý Nho gọi hắn lại.

Lý Nho là tùy tùng đáng tin cậy của Đổng Trác, nhìn thấy Hứa Thành suốt ngày chỉ có chiến tranh, luyện binh, còn cân nhắc việc cho Đổng Trác, trong lòng hắn không khỏi xúc động, hắn đi tới bên cạnh Đổng Trác đang chìm đắm trong tưởng tượng, rỉ tai vài câu.

Nghe xong Lý Nho nói, Đổng Trác vỗ trán một cái, ra vẻ như bừng tỉnh đại ngộ, nói: "Ai nha, ta chỉ nghĩ đến mời chào Lã Bố, lại quên chúng ta còn có một người có thể chống lại Lã Bố " y chỉ vào Hứa Thành nói: "Bá Công, lần này ngươi lập đại công, lại hiến kế cho ta, nên được thưởng. Nói, ngươi muốn phong thưởng cái gì?"

Hứa Thành nghe thế mà thầm phun một ngụm, thầm nghĩ: "Giả bộ cái gì, không muốn cho ta thăng quan thì nói rõ, khiến cho tự chính mình nói, nói đùa gì vậy? Ta sẽ nói cho ngươi sao?"

Lý Nho cũng có phần bất mãn, lại vội vàng bấm Đổng Trác. Đổng Trác ngây ngốc một chút, rồi kịp phản ứng, trong lòng biết mình nói sai, vội hỏi: "Như vậy Bá Công ngươi am hiểu luyện binh, Tây Viên cấm quân mặc dù thành lập nhiều năm, lại ít trải qua trận chiến. Lần này là quân đầu tiên tháo chạy. Không bằng giao bọn chúng cho ngươi. Ngươi tới huấn luyện, thế nào?"

Hứa Thành nghe xong, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nhưng tất nhiên hắn là người vô cùng lão luyện, tận lực khắc chế xúc động bản thân mình, chậm rãi nói: "Ty chức nguyện xông pha khói lửa vì thừa tướng. Chẳng qua là cấm quân này . ."

"Ai, có gì đặc biệt hơn người. Ta lập tức bổ nhiệm ngươi làm Thượng Quân hiệu úy, phụ trách tiết chế Tây Viên cấm quân" Đổng Trác vuốt râu, tự đắc nở nụ cười

"Hứa hiệu úy, thừa tướng giao nhiệm vụ này cho ngươi có thể có thâm ý" Lý Nho lại ló đầu ra nói: "Ngươi tuy rằng được bổ nhiệm làm Thượng Quân hiệu úy, quản lý cấm quân, nhưng Tây Viên cấm quân có tám bộ phận. Mỗi bộ phận có người thống lĩnh riêng. Thừa tướng cần ngươi tiêu trừ sạch lực ảnh hưởng của những người khác, mới có thể đảm bảo toàn bộ cấm quân thuộc về thừa tướng quản lý. Trọng trách của ngươi không nhẹ. Đây chính là một phần trách nhiệm. Nếu như thành công, công lao của ngươi cũng thật lớn, thừa tướng tuyệt sẽ không bạc đãi ngươi"

Hứa Thành làm ra vẻ được sủng ái mà lo sợ, tỏ vẻ bản thân mình có thể được trao tặng trách nhiệm, vinh hạnh vô cùng, nhất định đem hết toàn lực vì thừa tướng.

Tạ ơn xong, Hứa Thành trở lại trong doanh của mình, suy nghĩ phương pháp tới tiếp thu cấm quân.

Lúc Linh Đế thành lập Tây Viên cấm quân, cũng đã bổ nhiệm tám Hiệu úy. Tám Hiệu úy theo thứ tự là: Thượng Quân hiệu úy, hoạn quan Kiển Thạc, Điển quân hiệu úy Tào Tháo, Trung quân Hiệu úy Viên Thiệu, Hạ quân Hiệu úy Bảo Hồng, Trợ quân tả hiệu úy Triệu Dung, Trợ quân hữu hiệu úy Phùng Phương, Tả hiệu úy Hạ Mưu, Hữu hiệu úy Thuần Vu Quỳnh. Trong đó Thượng Quân hiệu úy có được quyền lực tiết chế toàn quân. Năm đó Thượng Quân hiệu úy Kiển Thạc từng mượn điều này mong muốn giết Đại tướng quân Hà Tiến, nhưng cuối cùng không thể thành công

Thế nưng Hứa Thành cũng không lo lắng không lấy được binh quyền. Hai vị Mãnh Nhân trong bát đại Hiệu úy, Trung quân Hiệu úy Viên Thiệu cùng Điển quân hiệu úy Tào Tháo sắp chạy trốn rồi. Những người khác hắn không để trong mắt. Vấn đề là phải phòng ngừa hai người kia, nhất là lực ảnh hưởng của Viên Thiệu ở trong cấm quân rất lớn. Hứa Thành hắn còn muốn dùng nhóm cấm quân này như là căn cơ của mình thì sao có thể để cho người khác một chiêu. Chạy hết hắn còn lăn lộn cái rắm. Hơn nữa, thời gian không đợi người, phải khiến cho cấm quân mau chóng định hình sức chiến đấu. Bằng không, ứng phó như thế nào với đại chiến sắp đến.