Đọc truyện Bách Luyện Thành Tiên

Chương 20: Đồng môn tương tàn

Chỉ thấy theo sau Diệp Thiên còn có ba gã sư đệ. Lâm Hiên chỉ nhận ra một gã bộ dáng mập mạp là Tống Hùng, một người khác thì cao lênh khênh, gã còn lại thì dung mạo tầm thường thoạt nhìn có chút ngốc nghếch.
Lâm Hiên ẩn thân trong bụi cây rậm rạp bắt đầu suy xét. Trong đám đệ tử vào cốc cùng thời kỳ thì Diệp Thiên có tư chất xuất chúng có thể xếp vào năm đệ tử đứng đầu, được sư trưởng sủng ái nên bình thường mắt hắn để cao hơn trán, đối với các sư huynh đệ thực lực yếu nhược coi thường vô cùng, làm gì có chuyện hắn kết thân với những người này. thái độ khác thường hôm nay là muốn giở trò khi phụ gì?
Lòng hiếu kỳ của Lâm Hiên nổi lên, bình khí ngưng thần thêm cẩn thận.
"Diệp sư huynh, nướng ở chỗ này đi, tiểu đệ vừa phát hiện một con nai béo lắm".
Vẻ mặt gã họ Tống hưng phấn nói, thường ngày gã cũng không ít lần bị đồng môn xem thường, hôm nay không ngờ lại có thể đi cùng nịnh hót một vị tinh anh đệ tử, sau này có Diệp Thiên chiếu cố sẽ giảm bớt phần đau khổ.
"Không cần vội" Diệp Thiên mỉm cười vỗ vỗ vai hắn đồng thời lấy từ túi trữ vật ra một cái hồ lô rồi nói:
"Đi một quãng đường xa như vậy nhất định là sẽ khát, đây là linh tửu do ngu huynh tự chế, bên trong có không ít dược liệu trân hiếm có tác dụng tăng tiến tu vi, ba vị sư đệ đừng ngại cứ uống một chút".
"Việc này…" Gã cao gầy họ Phó ngây người, vẻ mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Hôm này Diệp Thiên chủ động yêu cầu đi cùng đã là được yêu mến mà kinh sợ, thật không ngờ sư huynh lại hết sức nhiệt tình và quan tâm như vậy.
Nghe nói lin tửu này có thể tăng tiến tu vi, trong mắt hắn hiện lên một tia tham lam nhưng lại tỏ ra ngần ngại:"Sư huynh, đây là bảo vật của ngươi, tiểu đệ không thể vô công bất thụ lộc".
"Ha ha, chúng ta là huynh đệ khách khí làm gì, uống đi!" Diệp Thiên khoát khoát tay hào sảng nói.
"Như vậy đệ cung kính không bằng tuân mệnh" Tống Hùng liền tiếp nhận hồ lô, ừng ực như trâu uống vài ngụm.
Trên mặt Diệp Thiên lộ vẻ cười mỉm song sau đó ánh mắt lóe qua một tia ngoan độc.
Tống Hùng chép miệng vài cái rồi trả lại hồ lô rượu nhưng Diệp Thiên lại đẩy sang hai người kia nói: "Hai vị sư đệ cũng uống đi"
"Đa tạ sư huynh" Gã tu sĩ bộ dáng ngây ngốc nở nụ cười hềnh hệch, sau khi tạ ơn một tiếng thì tiếp nhận hồ lô rượu uống như hà mã rít nước.
"Trương sư huynh, để cho đệ một chút " Gã thiếu niên cao gầy họ Phó sợ đối phương uống hết vội vàng lên tiếng ngăn cản, gã họ Trương bất đắc dĩ đành phải đưa hồ lô cho hắn.
Chỉ thấy thiếu niên cao gầy cũng chả kém hai tên kia, trong hồ lô chẳng còn bao nhiêu rượu nhưng gã cũng hút khìn khịt lên như thuồng luồng.
Trong bụi cây xa xa Lâm Hiên thờ ơ lạnh nhạt quan sát, trong lòng thầm mắng mấy gã kia ngu ngốc. Diệp Thiên mà đổi tính thành vị sư huynh tốt thế sao? Khẳng định là hắn đã hạ bẫy rập mà đáng cười là bọn kia lại tranh nhau nhảy vào.
Điểm này Lâm Hiên thấy rất rõ ràng nhưng chưa vội ra tay hành hiệp trượng nghĩa gì gì đó. Thực lực của hắn muốn đối phó với Diệp Thiên hẳn là không có vấn đề gì, nhưng biết đâu hắn ra mặt thì ba người kia lại cho rằng hắn đang ly gián tình cảm huynh đệ, rồi cả bốn quay lại đối phó hắn thì không ổn.
Mà cho dù bọn kia tin hắn thì sao? Sau khi hắn đối phó Diệp Thiên thì ai dám đảm bảo bọn họ sẽ không tiết lộ sự tình ngày không nay ra ngoài. Nhớ khi xưa một vị tiền bối thế tục đã từng dạy hắn một câu rất trí lý. Trên thế gian chỉ hai hạng người mà ngươi có thể tin tưởng được, một là kẻ si ngốc mất trí, hai là người đã chết!
Lâm Hiên tự biết không có bản lĩnh biến ba người kia thành kẻ si ngốc, vậy cứ để Diệp Thiên toàn thành cho bọn họ đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Diệp sư huynh, rượu đã uống hết tiểu đệ cũng nên đi săn thú, mời huynh cứ nghỉ ngơi"
Tống Hùng lên tiếng lấy lòng Diệp Thiên thì sắc mặt đột biến, thân thể lảo đảo như say rượu rồi bịch một tiếng ngã sấp xuống. Hai gã còn lại cũng thấy thân hình hữu khí vô lực đồng thời ngã ngửa ra sau.
"Diệp sư huynh, ngươi… " Ngay lúc này ba gã kia đã hiểu là do đối phương động tay chân trong hồ lô.
"Diệp sư huynh, sao người làm vậy? tiểu đệ chưa bao giờ từng đắc tội với ngươi!"
"Đúng, sư huynh, là sự hiểu lầm, tiểu đệ xin bồi tội với huynh"
Ba người vừa kinh vừa nộ nhưng cũng rõ một điều hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn, đành đau khổ cầu khẩn đối phương đồng thời trong lòng nảy sinh điểm khó hiểu. tu vị bọn họ chỉ là tầng thứ ba Linh Động kỳ, có liên thủ cũng không địch lại Diệp Thiên có tu vị tầng thứ năm.
Đối phương nếu muốn giáo huấn bọn họ thì cũng đâu cần phiền toái như vậy, hạ độc trong rượu làm gì? Nhất thời ba người thầm vận linh lực nhưng phát hiện đan điền đã bị phong bế, ngay cả một chút linh lực cũng không lưu chuyển được càng thêm kinh hãi.
"Không cần uổng phí khí lực"
Chỉ thấy thanh âm Diệp Thiên chí đắc, lúc này mới lộ ra vẻ dữ tợn nói "Các ngươi đã uống loại rượu cấm pháp, nội trong vòng ba canh giờ sẽ không vận dụng được pháp lực"
"A… sư huynh cần gì phải đem chúng ta ra đùa giỡn như vậy".
Đột ngột trên mặt Diệp Thiên lộ ra sát khí khiến cho ba người lạnh cả sống lưng nhưng nghĩ nát óc cũng không ra đã đắc tội với đối phương ở chỗ nào.
"Hừ, ai giỡn với các ngươi"
Diệp Thiên ánh mắt lạnh như băng nói:"Muốn trách thì trách các ngươi vận khí không tốt, Bách Hồn phiên của ta còn thiếu ba cái hồn phách của tu sĩ nữa thì có thể đại thành, các ngươi thật may mắn trở thành tế phẩm cho Ma Khí của ta".
"Ma Khí, tế phẩm"
Nghe đến mấy từ này trên mặt ba người đều hiện ra vẻ cực kỳ sợ hãi, song toàn thân không chỉ đã bị phong bế linh lực mà đã mất hết khí lực.
Ma khí là Linh Khí do tu ma giả luyện chế, còn tu ma giả là một lưu phái của tu tiên giả.
Tu tiên đạo dài dằng dặc từng bước đầy chông gai, tu sĩ muốn thành công thì phải nỗ lực cố gắng đến mức thường nhân không thể tưởng tượng nổi.
Vậy nên có không ít tu tiên giả có linh căn tốt song do cố gắng không đủ nên tu vị không mấy tiến triển. Vì vậy có người muốn dựa vào thủ xảo để đạt giảm thời gian tu luyện.
Theo đuổi thiên đạo chỉ có thể tuần tự tăng tiến tu vị trên cơ sở căn cơ vững chắc, nhưng những người mượn thủ xảo đã sáng tạo ra công pháp có tu vi lại tiến triển cực nhanh trong thời gian ngắn hơn. Đây chính là cơ sở hình thành lưu phái tu ma giả!
Song tu vi tăng quá nhanh thì đạo tâm càng bất ổn dễ tẩu hỏa nhập ma, các công pháp này phần lớn âm lệ ác độc làm thương thiên hại lý. Mà sau thời gian dài tu luyện tính cách cũng trở nên âm độc.
Tu tiên giả sát nhân là vì mục đích đoạt bảo còn tu ma giả thì lấy giết người làm vui, dùng nhân hồn để luyện chế Ma bảo, hành sự không chút cố kỵ. Vậy nên xét cho cùng thì cả hai cũng chẳng phải là tốt đẹp gì, đều coi hạ nhân như con kiến hôi tùy ý dẫm đạp. Song phương nếu không xung đột lợi ích thì không đụng đến nhau. Cái gì mà trừ ma vệ đạo, hành hiệp trượng nghĩa chỉ là người si nói mộng.
Nghe thấy Ma khí trong lòng Lâm Hiên không khỏi kinh ngạc. Diệp Thiên này cùng hắn nhập cốc một lượt sao lại có thể là tu ma giả?
Chỉ thấy lúc này Diệp Thiên ác độc cười lạnh nói:
"Ba vị sư đệ, Bách Hồn phiên của vi huynh đã luyện hóa được chín chín tám mươi mốt hồn phách của phàm nhân song muốn đại thành thì cần thêm ba tinh hồn của tu sĩ làm chủ dẫn. Mong các vị thông cảm cho chỗ khó của tại hạ. Hắc hắc".
"Tại sao ngươi tìm tới người không thù oán như chúng ta" Gã họ Phó cả người run rẩy, hiển nhiên hắn cũng nghe qua truyền thuyết tu ma giả, bị trừu hồn để luyện chế Ma khí thì còn bi thảm hơn cả rơi xuống mười tám tầng địa ngục.
Diệp Thiên cười lạnh mở miệng nói:"Hừ! Có trách thì trách các ngươi không phải là tinh anh đệ tử, đám tinh anh kia mà mất tích thì khẳng định trong môn sẽ truy cứu, vạn nhất hoài nghi đến vi huynh thì ta gánh không nổi a!"
Gã Diệp Thiên này tính không sai, nếu ba gã đệ tử không được coi trọng có mất tích thì môn phái cũng không tích cực tìm kiếm như đệ tử tinh anh.
Song còn nguyên nhân khác là hắn tu luyện ma công chưa lâu nên pháp lực chưa đủ thâm hậu, nếu dùng hồn phách của tu sĩ có pháp lực mạnh mẽ thì rất dễ bị phản phệ.
Phải thừa nhận rằng ý nghĩ của Diệp Thiên thật chu toàn song trời xui quỉ khiến thế nào Lâm Hiên lại tới đây. Lúc này ở trong bụi cây hắn đã động sát tâm. Thì ra lúc trước Diệp Thiên khách khí muốn rủ hắn tới đây nhằm mục đích thế, hừ hừ! Xem ra hôm nay không giải quyết thì cũng có ngày rơi vào cạm bẫy của tên tiểu ma đầu này.
Lúc này Diệp Thiên móc từ trong lòng ra một cây tiểu phiên màu đen. Nơi đây dù hoang vắng song đêm dài lắm mộng, trước tiên đem bắt lấy hồn phách ba người này luyện chế cái đã.
Thấy Bách Hồn Phiên nọ tỏa ra âm khí dày đặc, tràn ngập oán khí khiến kẻ khác thầm lạnh gáy thì trên mặt Diệp Thiên đầy vẻ hưng phấn, lệ khí càng nặng thì uy lực Bách Hồn phiên càng kinh người.
"Sư huynh tha cho chúng ta, chuyện hôm nay ta không có nhớ gì hết"
"Đúng, chúng ta trở về sẽ giúp huynh đem bắt lấy tên tiểu tử Lâm Hiên không có linh căn kia và thêm hai tên đệ tử khác cho ngươi luyện chế ma phiên".
Ba người đau khổ cầu khẩn, lời lẽ đã bắt đầu hèn hạ.
Vô sỉ! Trong bụi cây Lâm Hiên mắng thầm. May mà lúc nãy hắn không ngây ngốc đến mức vì ba cái cái gã Đông Quách tiên sinh này (1) mà đi hàng ma vệ đạo gì đó.
Lâm Hiên còn không thương tiếc bọn này thì Diệp Thiên sao có thể động tâm.
Nói giỡn sao! Muốn bắt mấy tên đệ tử khác thì cũng được song bổn thiếu gia đâu có kiên nhẫn như thế. Diệp Thiên liền đem Bách Hồn phiên cao giơ cao lên.
Thoáng một cái lệ khí bạo tăng, trong ma phiên truyền đến tiếng quỷ khóc thê lương khiến ba gã kia sắc mặt trắng bệch không huyết, hàm răng đánh vào nhau cầm cập không mở miệng nổi.
Chỉ thấy ba đoàn hỏa diễm màu xanh từ Bách Hồn phiên bay xuống nhập vào thân thể ba người, trong ánh quỷ hỏa vẻ mặt Diệp Thiên càng tỏ ra dữ tợn, không ngừng rót linh lực vào ma phiên. Vẻ mặt ba người thống khổ giãy dụa một lát nhưng chỉ một lát sau hô hấp đã ngừng.
Diệp Thiên đem Bách Hồn phiên đưa sang tay trái rồi tay phải đánh ra một đạo pháp quyết hóa thành ba đạo bạch quang trùm lấy thân thể ba người, sau đó ba đoàn quang đoàn màu vàng từ trong thân thể bị kéo ra.
Đây chính là hồn phách, ba quang đoàn này giãy dụa muốn đào tẩu nhưng Diệp Thiên hừ một tiếng phất tiểu phiên, nhất thời một đạo hắc khí tuôn ra đem mấy quang đoàn này tụ lại cùng một chỗ.
"Thu!"
Chỉ thấy Bách Hồn phiên đột nhiên bành trướng lên đồng thời từ trong đó tuôn ra quỷ vụ cuồn cuộn huyễn hóa thành một Khô lâu dữ tợn, thoáng một cái đã đem hồn phách nuốt vào trong mồm rồi nhập vào trong ma phiên.
Vẻ mặt Diệp Thiên càng trở nên ngưng trọng, liên tiếp đánh ra các đạo pháp quyết vào ma phiên rồi hắn vươn tay bắn ra một đạo quỷ hỏa màu xanh bắt đầu luyện hóa.
Lúc này trong bụi cây Lâm Hiên lập tức lấy ra một cái bình uống vào một chút lục dịch Hồng Lăng thảo.
Bên kia Diệp Thiên đang lẩm nhẩm đọc pháp quyết, chỉ thấy quỷ hỏa bao bọc Bách Hồn Phiên cũng dần nhạt đi.
Đột nhiên lúc này từ trong bụi cây xa xa hàn quang chớp động, sắc mặt Diệp Thiên đại biến nhưng phản ứng cũng cực kỳ nhanh, Bách Hồn Phiên tỏa ra quỷ vụ điên cuồng hình thành một tấm bạch cốt thuẫn bài mỏng.
Chỉ nghe thanh âm leng keng vang lên không ngừng, vô số băng châm sắc nhọn bắn lên thuẫn bài phát ra tiếng vang liên tiếp, thuẫn bài lập tức vỡ tan mà băng châm cũng hoàn toàn tan đi.
Phụt! Diệp Thiên phun ra một búng máu tươi trong lòng thầm kêu bắt hảo, may mà hắn đã kịp dẫn động song ba tinh hồn kia nếu không thì đã mất mạng nơi này. Song còn chưa kịp thở thì hắn đã thấy một tấm Hỏa điểu phù trung cấp được ném ra trước mắt, sóng nhiệt đập vào mặt khiến Diệp Thiên vội vàng huy động ra Bách Hồn phiên huyễn hóa một bộ Khô lâu màu đỏ chống lại Hỏa Điểu Thuật.
"Là ngươi?"
Diệp Thiên sau khi thấy rõ người đánh lén mình thì vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ, ban nãy hắn còn tưởng đâu là một gã tinh anh đệ tử trong môn phái, không ngờ lại là một tên tiểu tử Lâm Hiên ngay cả linh căn cũng không có.
"Đúng là chân nhân bất lộ tướng, không ngờ tu vị của Lâm sư đệ đã đến tầng thứ tư!" Diệp Thiên tức giận đến nghiến răng đồng thời lại có chút nghi hoặc, sao tu vị của tiểu gia hỏa này lại tiến triển nhanh như vậy, chẳng lẽ tiểu tử này cũng là tu ma giả giống hắn.
Không đúng, không có linh căn thì không thể nào tiến cảnh nhanh như vậy?
Lại nói bên kia Lâm Hiên quyết định hạ tu vi xuống tầng thứ tư vì tại cảnh giới này mới có khả năng luyện thành Băng Châm quyết. Song lúc này tâm tình hắn cũng không thoải mái gì, vừa nãy dùng Băng Châm quyết tập kích đối thủ. Vốn nghĩ một kích tất sát đối phương nhưng không ngờ Diệp Thiên lại đỡ được. Tiểu ma đầu này quả là cơ cảnh, tâm tư ngoan độc cho dù khi luyện chế Ma khí cũng giữ lại mấy thành thực lực. Mà uy lực của Bách Hồn phiên càng làm cho Lâm Hiên cố kỵ.
Trận chiến này e rằng còn khó khăn hơn khi đối mặt gia chủ Yến gia, Trong lòng cảnh giác Lâm Hiên song không quá lo lắng, hắn đã có tu vị tầng thứ sáu Linh Động kỳ chứ không còn như mấy tuần trăng trước.
Song phương đều có điểm cố kỵ nhau, Lâm Hiên đánh lén không được thì cũng không vội ra tay, chuẩn bị khổ đấu. Còn Diệp Thiên tuy giảo hoạt đa trí nhưng không trầm ổn bằng Lâm Hiên, hắn giơ tay phải bắt đầu lay động Bách Hồn phiên.
Nhất thời hắc vụ cuồn cuộn cùng quỷ ảnh chập chùng, trong sương mù đen khịt ẩn hiện vô số lệ quỷ tướng mạo hung ác ghê rợn đồng thời bên tai truyền đến thanh âm gào thét khiến kẻ khác kinh sợ.
Nhưng thân hình Lâm Hiên lại bất động, khóe miệng vừa lộ ra vẻ chê cười, thanh thế lớn như vậy ít nhất cũng phải là có tu vị Trúc Cơ Kỳ, linh lực của tiểu ma đầu thì căn bản là không đủ phát ra chân thể, hiển nhiên đây chỉ là ảo giác.
Đối mặt với cảnh tượng kinh khủng này, đổi lại là một người khác toàn thân sẽ run rẩy lập cập, cả người toát mồ hôi sợ hãi, thực lực phát ra cũng chỉ được hai ba thành.
Sở dĩ Lâm Hiên có thể nhận ra đây là huyễn cảnh vì hơn một năm trước hắn đã xông vào Luyện Tâm lộ, so với trong đó thì độ chân thật cùng sự kinh khủng trước mắt chỉ là trò trẻ con. Hiệu quả không có mà còn tiêu hao linh lực, đối phương đúng thật là tự mua dây buộc mình.
Lâm Hiên lấy từ trong lòng ra một tấm phù lục, chính là chiến lợi phẩm thu được của lão họ Yến.
Hắn quyết định xuất ra Thú phù là muốn tốc chiến tốc thắng, nơi này mặc dù hẻo lánh nhưng cách Phiêu Vân Cốc không quá xa. Vạn nhất có tu sĩ bổn môn tới đây thì không ổn. Mà Diệp Thiên cũng cố kỵ như vậy, thấy huyễn cảnh quỷ vụ không tác dụng hắn thì vội thu lại pháp thuật. Sau đó đánh một đạo pháp quyết lên ma phiên, chỉ một thoáng sau âm khí bạo tăng, mấy con lệ quỷ tóc tai rối bù, lè cái lưỡi dài từ bên trong bay ra.
Lệ quỷ hình dáng hết sức kinh khủng, hai mắt đỏ rực còn mười ngón tay có móng dài cong như móc câu, đây là những hồn phách do Diệp Thiên thu thập luyện chế thành. Do vô tội chết oan nên những hồn phách này tràn ngập lệ khí khiến uy lực của Bách hồn Phiên càng ghê gớm.
Trước mắt là âm phong lạnh lẽo kèm theo tiếng quỷ rống thê lương cuồn cuộn song Lâm Hiên vẫn bất động thanh sắc truyền pháp lực thúc dục Thú phù. Uy lực của Thú phù tuy cường đại hơn nhưng muốn thôi động lại đòi hỏi tốn rất nhiều linh lực, không thể nhanh chóng thuấn phát như các phù lục khác.
Chín con lệ quỷ đã thành hình, Diệp Thiên giơ Bách hồn phiên điểm về phía trước điểm một cái đồng thời miệng quát "Đi!"
Nhất thời âm khí chung quanh trở nên dày đặc, hai mắt các oán quỷ đỏ rực như máu gầm lên lao qua Lâm Hiên.
Thanh thế cỡ này chỉ nhìn cũng đủ khiến người kinh hãi, trong lòng có chút khẩn trương song Lâm Hiên vẫn tỏ vẻ như thường, bình tĩnh nhìn cửu quỷ sắp nhào tới đem Thú phù tế lên trên không trung.
Vù một tiếng, Thú phù nọ tỏa ra hào quang rực rỡ, trong hỏa diễm truyền đến một tiếng thú rống uy mãnh như vạn thú hồi sơn, bụi đất bay mù một góc rồi một con mãnh hổ được bao bọc bởi hỏa diễm cùng giáp sắp sáng lóa.
"Thú phù, Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ?" Diệp Thiên kinh ngạc hô lên. Một kẻ phàm nhân có thực lực tầng thứ tư đã khiến hắn giật mình, không thể tưởng tượng đối phương lại có bảo vật Thú phù.
Sắc mặt Lâm Hiên cũng trầm xuống không ngờ kiến thức đối phương rộng rãi như thế, xem ra so với dự đoán còn khó đối phó hơn. Lâm Hiên tiếp tục chỉ huy hồn phách Yêu hổ đánh về phía lệ quỷ.
Lệ quỷ rít gào cùng yêu thú điên cuồng gầm hét, cả hai đều là quỷ đạo chi vật, đám âm hồn này tuy lệ khí mạnh mẽ song chỉ là hồn phách phàm nhân còn Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ khi còn sống là một Yêu thú vào hàng cực phẩm, pháp lực ngang với một vị cao thủ Linh Động kỳ đại viên mãn. Kết quả thế nào có đoán được.
Rống! Bạo Viêm hổ giơ vuốt sắc đánh ra một trảo mang theo yêu hỏa trắng bệch, một âm hồn đối diện sợ hãi kêu gào thê thảm lập tức tan thành khói bụi. Bạo Viêm Hổ lại há cái mồm đỏ lòm lởm chởm răng nhanh sắc nhọn hung hăng tớp gọn đầu một con lệ quỷ khác nuốt vào, đầu lưỡi liếm liếm mồm như còn thòm thèm.
Lệ quỷ dù không có linh trí song thấy trong chớp mắt đã có hai tên đồng bọn bị tiêu diệt theo bản năng trở nên sợ hãi, sắc mặt Diệp Thiên u ám rất khó coi, không ngờ tận mắt chứng kiến mới thấy uy lực Thú phù kinh người như thế.
Kỳ thật do vận khí của Diệp Thiên không tốt. Bách Hồn Phiên này nếu đại thành thì uy lực có thể sánh với cực phẩm Linh khí. Khi nãy hắn mới chỉ kịp khai mở Bách hồn mà còn chưa kịp luyện hóa ba tinh hồn kia đã bị Lâm Hiên tập kích nên uy lực mới tương đương thượng phẩm Linh khí,.
Hơn nữa cả hai đều là vật quỷ đạo. Âm hồn lệ khí gặp hồn yêu thú thì như là gặp thiên địch. Diệp Thiên cũng rất nhanh nhìn ra điểm này, trên mặt càng thêm vẻ khó coi tức giận đến hộc máu.
Hắn đương nhiên là không muốn hồn phách bị chết oan uổng trong tay Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ nên vội huy động ma phiên phun ra quỷ vụ tràn ngập tạm thời che mắt Yêu hổ rồi đem bảy con lệ quỷ còn lại thu về.
Trên mặt hiện vẻ quyết tuyệt, Diệp Thiên cắn đầu lưỡi phun một búng máu huyết lên Bách Hồn phiên, nhất thời lệ khí lại đại thịnh vô số âm hồn từ bên trong bay ra.
Đám âm hồn này mà theo sự thao túng của Diệp Thiên tụ một chỗ rồi huyễn hóa ra một bộ Khô Lâu cực lớn. Khô Lâu cao đến ba thước, toàn thân tỏa ra huyết quang đỏ như máu, lệ khí nặng nề khiến kẻ khác kinh hãi.
Lâm Hiên cũng có chút giật mình. Lúc này Khô Lâu đã lao tới mà Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ cũng nổi giận gầm vang đón đánh. Nhất thời cả hai uỳnh uỳnh lao vào nhau.
Có điều đối mặt hồn phách yêu hổ, Khô Lâu lại không sợ hãi gì thậm chí còn chiếm chút thượng phong.
Rống! Trong tiếng gào thét điên cuồng, thể hình hồn phách Thiết Giáp Bạo Viêm Hổ bạo trướng lên nhưng Diệp Thiên cười lạnh một tiếng rồi đánh ra một đạo pháp quyết, lại có quỷ hồn theo quỷ vụ nhập vào Khô Lâu khiến thân hình nó cũng bắt đầu bành trướng.
Liệt Viêm Hổ thấy thế liền mở to miệng phun ra một đạo yêu hỏa, Khô Lâu cũng chẳng kém thế, hai hốc mắt chiếu ra ánh sáng đỏ như máu yêu dị, há mồm nhai loạn một trận phun ra một đạo huyết quang đem yêu hỏa tiêu diệt.
Kẻ tám lạng người nửa cân! Lúc này vẻ mặt Lâm Hiên lại hết sức khó coi, Thú Hồn phù này là bảo vật lợi hại nhất của hắn, nếu cứ để thế này thì năng lượng yêu hổ sẽ tiêu hao hết song không chờ hắn còn chưa có động tác Diệp Thiên đã ra tay trước.
Chỉ thấy Diệp Thiên phất tay một cái, từ trong tay áo một vật bay lên giữa không trung hóa thành một con hỏa xà uốn éo thè lưỡi phun phì phì.
"Đi!" Diệp Thiên cong ngón tay phải khẽ búng một cái, hỏa xà trên không trung khẽ uốn động rồi lập tức lao vọt đến Lâm Hiên.
Linh Khí! Lâm Hiên hít một hơi lạnh, chân mày nhíu lại cùng vẻ mặt nhăn nhó.
Chú thích (1) Đông Quách tiên sinh:
"Vua Tuyên Vương nước Tề thích nghe sáo và thường cho gọi ba trăm nhạc công cùng thổi sáo một lượt theo kiểu đồng tấu. Trong số ba trăm nhạc công đó có Đông Quách tiên sinh không biết thổi sáo nhưng cũng lạm dự vào để kiếm lương ăn. Đến khi vua Tuyên Vương mất, vua Mẫn Vương nối ngôi cũng thích nghe sáo nhưng lại chỉ muốn nghe riêng từng người thổi sáo theo kiểu độc tấu mà thôi. Đông Quách tiên sinh thấy thế bèn tìm đường trốn trước"