Đọc truyện Bách Luyện Thành Tiên

Chương 18: Tiến giai Linh Động hậu Kỳ

Đương nhiên điểm mấu chốt để giải quyết tình thế này là phải tìm kiếm được tung tích Yến gia phụ tử. Vì vậy không kể là Phiêu Vân Cốc hay là Hỏa Linh môn đều phái ra vô số đệ tử đi tìm kiếm.
Nhưng Lâm Hiên hành sự quá gọn gàng không để lại dấu vết gì nên mấy đại môn phái này truy tung một thời gian mà vẫn không phát hiện được chút manh mối.
Sau khi tinh chế xong đan dược Lâm Hiên ra ngoài được Triệu Minh kể lại tin tức này khiến trong lòng lại cực kỳ kinh ngạc.
Thật không ngờ Yến gia phụ tử ngã xuống lại gây ra phong ba lớn như vậy song Lâm Hiên chẳng chút áy náy. Không là ta sống thì là ngươi chết. Thế thôi!
Ngoại giới có hỗn loạn đến thế nào thì không phải sự tình một tiểu tu sĩ như hắn có thể quản. Bầu trời Phiêu Vân Cốc có sụp xuống thì còn có các cao thủ tiền bối chống đỡ, việc của hắn là chuyên tâm đề cao thực lực.
Lâm Hiên sai Triệu Minh tới trù phòng chuẩn bị một lượng lớn lương khô và thịt khô khiến đám đồng tử lại cho rằng Tiên sư đại nhân lười biếng chuẩn bị bế quan đi ngủ dài ngày.
Sau khi xong hết thảy Lâm Hiên bắt đầu khắc khổ tu hành. Mỗi ngày sau khi dùng đan dược xong hắn lại ngồi xuống đả tọa luyện khí.
Tu tiên chính là hấp nạp thiên địa linh khí chuyển hóa thành pháp lực tồn trữ tại đan điền, công pháp Linh Động kỳ khá đơn giản chỉ cần không ngừng luyện theo Đại Chu thiên tuần hoàn.
Lâm Hiên tu luyện trước kia là một loại công pháp cơ bản nhất, đem linh khí chuyển hóa thành pháp lực với hiệu suất thấp. Hiện hắn đã có Lăng Vân quyết là công pháp cơ bản tốt nhất của Lăng Vân môn.
Lúc này hắn cầm ngọc giản trong tay rồi đem thần thức rót vào, một lát sau ngẩng đầu lên vẻ mặt vui mừng. Lăng Vân quyết quả nhiên danh bất hư truyền, lộ tuyến lưu chuyển linh lực rất tinh xảo tỉ mỉ, xem qua không phải tầm thường.
Hắn bình tâm tĩnh khí ngồi xuống đợi dược lực phát huy thì bắt đầu dựa theo lộ tuyến của Lăng Vân quyết thực hiện vòng Đại Chu thiên tuần hoàn mới.
Hai canh giờ sau mới Lâm Hiên mở mắt ra, trước kia thực hiện một vòng Đại Chu thiên chỉ cần hơn nửa canh giờ mà bây giờ thời gian thực hiện dài hơn ba lần. Tuy vậy kinh mạch được rèn luyện rất tốt đồng thời hiệu suất chuyển hóa linh khí cũng được đề cao. Lăng Vân quyết này quả nhiên là bất phàm song cũng tiêu hao tinh lực gấp năm sáu lần trước kia.
Đến đây thì hắn rõ ràng vì đệ tử bình thường trong môn chỉ được cấp công pháp bình thường không phải là môn phái giấu giếm không cho. Với công pháp càng uy lực thì Đại Chu thiên tuần hoàn càng khó hơn. Đệ tử tư chất kém không mấy ai có thể luyện tập được.
Về phần Lâm Hiên tuy không có linh căn nhưng tâm trí vô cùng kiên định, ngay cả ma luyện trong Luyện Tâm lộ cũng có thể chịu được, dựa vào nghị lực hắn có thể tu luyện được. Việc này trợ giúp của đan dược không có mấy, thuần túy là do nỗ lực khổ cực hơn người khác.
Ngày lại qua ngày, đảo mắt đã qua hơn một tuần trăng.
Phế Đan phòng vẫn an tĩnh, đám đồng tử vẫn phơi nắng cả ngày mà vị quản sự đại nhân thì vẫn đóng chặt cửa phòng khiến bọn này vô cùng bội phục tiên sư về khả năng ngủ lâu như vậy.
Kỳ thật thời khắc này hắn đang trùng kích bình cảnh vào giai đoạn khẩn yếu.
Có Lăng Vân quyết và lượng lớn đan dược hỗ trợ, hiện tu vị của hắn chỉ cách nửa bước nữa là vào cảnh giới Linh Động hậu kỳ.
Sau khi phục dụng đồng thời hai viên trung phẩm Tẩy Tủy đan Lâm Hiên bắt đầu trùng quan. Linh lực trong cơ thể không ngừng tụ lại thành một khối cầu tại đan điền, linh khí bên ngoài hấp thu được và dược lực của Tẩy Tủy đan dung hợp không ngừng bổ sung cho viên cầu.
Khối cầu linh lực dưới sự bồi dưỡng của dược lực, màu sắc càng ngày càng xanh đậm sau đó tự xuay tròn cực nhanh và một phân giải ra một tia linh lực khiến nó nhỏ đi một chút. Đồng thời linh lực trong kinh mạch tiếp tục bổ sung vào, cứ như vậy một sợi linh lực tiến vào viên cầu sau khi được tế luyện được phân giải đi ra.
Nói thì đơn giản nhưng để hoàn thành việc này rất gian nan, chỉ cần một chút bất cẩn khối cầu linh lực sẽ bị vỡ khiến cho việc trùng quan thất bại song nếu có thể đem linh lực toàn thân tế luyện một lần thay đổi về chất thì sẽ tiến vào Linh Động hậu kỳ.
Lúc này trên trán Lâm Hiên rịn ra lấm tấm mồ hôi như hạt đậu song hắn vẫn vô cùng cẩn thận dùng thần thức điều khiển viên cầu linh lực. Từng khắc trôi qua trang phục đã thấm đẫm mồ hôi nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, cắn răng kiên trì.
Lại một canh giờ trôi qua đột nhiên Lâm Hiên ngã xuống đất, có điều không phải là hắn trùng quan thất bại mà là sau khi thành công thì sức cùng lực kiệt không thể tri trì nổi.
"Hiểm thật!" Lúc này ngay cả một ngón tay cũng không nhích động được nhưng khóe miệng hắn lại tràn đầy vẻ tươi cười, rốt cuộc hắn tiến vào Linh Động hậu kỳ.
So với đám đệ tử nhập cốc cùng thời gian, tu vị của Lâm Hiên hiện có thể xếp và ba người đứng đầu, được coi là tinh anh đệ tử. Tuy nhiên đối với hắn lần bế quan này vẫn chưa thể kết thúc.
Vẫn còn hơn một trăm viên hạ phẩm Tẩy Tủy đan tu luyện được hơn mười ngày nữa để củng cố cảnh giới.
Lâm Hiên không vì có một chút thành tựu mà tự mãn, ngược lại sau mỗi một lần thành công thì mục tiêu tiếp theo càng cao hơn.
Lúc này việc vận dụng Lăng Vân quyết ngày càng thuần thục, cảm giác linh lực không ngừng gia tăng từng ngày.
Mà thể tích tinh hải cũng mở rộng gấp đôi khiến việc tinh chế trung phẩm đan khi trước gặp bình cảnh cũng được phá bỏ. Hiện tại chỉ thử một lúc mà xác suất tinh chế trung phẩm đan đã lên tới ba thành còn hạ phẩm đan thì đã lên tới sáu thành.
Song đối với hạ phẩm đan hiện tại Lâm Hiên đã không còn để ý mà dành sự quan tâm cho trung phẩm đan. Chuyến đi tới Lăng Vân môn khiến hắn nắm thêm giá trị của loại bảo vật. Tẩy Tủy đan mặc dù là đan dược phổ thông nhất nhưng trung phẩm đan thì vẫn vô cùng hiếm có.
Do khả năng tinh chế tăng lên, mỗi ngày hắn dùng hai thậm chí là ba viên. Dưới sự thôi động của dược lực cường đại chỉ hơn mười ngày sau hắn đã xuất quan. Tầng thứ năm đã được củng cố vững chắc, khí chất toàn thân có chút biển đổi.
Song lúc này Lâm Hiên đang gặp phải một nan đề. Thực lực tăng lên là chuyện tốt nhưng tu vị ngày càng cao đồng nghĩa với việc bại lộ ngày càng rõ. Đôi khi hắn vẫn phải đi lại trong môn phái. Nếu bị một vị Trưởng lão nào đó phát hiện ra tu vị thì tình cảnh có thể rất thê thảm.
Tại sao trong vòng một năm ngắn ngủi mà một phàm nhân như hắn lại bạo tăng tu vị như vậy thì quả thật không thể lý giải nổi.
Vậy có biện pháp nào có thể ẩn dấu tu vị không?
Lâm Hiên lại đi tới Tàng Thư các, mất hơn một ngày tìm kiếm thì rốt cuộc cũng tìm được đáp án.
Trên một thư tịch là Bách Thảo Lục có ghi lại hạ phẩm Hồng Lăng Thảo có thể dùng để luyện chế Tẩy Tủy đan, loại thượng phẩm sau khi ăn vào còn có tác dụng ẩn dấu tu vi một cách diệu kỳ.
Trong lòng mừng hắn rỡ vội vàng xem xét cẩn thận lại song trên mặt có chút âm tình bất định.
Hồng Lăng Thảo ở thế tục là loại linh thảo vô cùng quý hiếm nhưng tại Tu tiên giới thì lại chỉ là thảo dược khá phổ thông được dùng để luyện chế Tẩy Tủy đan. Theo lý thì có thể dễ dàng tìm được trong dược viên các phái.
Nhưng theo thư tịch này ghi lại Hồng Lăng thảo vốn được chia theo cấp bậc. Loại hạ phẩm được dùng để luyện chế Tẩy Tủy đan, trung phẩm thì được dùng để luyện chế Trúc Cơ Đan. Còn loại thượng phẩm dùng để luyện chế Bồi Nguyên Đan cho Ngưng Đan kỳ tu sĩ.
Mà dược liệu luyện chế đan dược cho Ngưng Đan kỳ thì trân quý đến mức nào, căn bản là không có khả năng có được. Bách Thảo lục cũng ghi lại rõ ràng, Hồng Lăng thảo phải được trồng trên hai trăm năm mới có thể thành thượng phẩm.
Khép sách lại Lâm Hiên rời khỏi Tàng Thư các, đến một góc khuất thì trầm mặc suy nghĩ một hồi.
Nửa canh giờ sau Lâm Hiên từ dược viên đi ra, trong tay cầm một cái giỏ trúc chứa đầy Hồng Lăng Thảo. Đây là do hắn dùng một viên hạ phẩm Tẩy Tủy đan trao đổi với quản sự dược viên, nói rằng muốn dụng nó để nghiên cứu chế luyện Tẩy Tủy đan. Mắt thấy đối phương đinh làm cái việc chở củi về rừng khiến quản sự thầm mắng gã này nếu không hồ đồ thì cũng là quá ngông cuồng, song việc lợi như thế tội gì lão không làm. Lão này tuy hiểu biết tinh thâm về chăm sóc và công dụng linh thảo song tu vị cũng chỉ mới là tầng thứ ba linh động kỳ nên dù có dùng thần thức thì cũng không thể phát hiện nổi tu vị thực của Lâm Hiên.
Có điều lão sao mà đoán được Lâm Hiên sở dĩ lấy nhiều Hồng Lăng thảo như vậy là vì hắn đột nhiên có một ý nghĩ, lam sắc tinh hải đã tinh chế đan dược thì có tinh chế được dược liệu hay không?
Sau khi trở lại Phế Đan phòng, Lâm Hiên lại đóng cửa cư thất rồi lấy ra một cây Hồng Lăng Thảo ước chừng hai mươi năm tuổi. Linh thảo này tản ra mùi thơm mát, vừa mới nhổ nên nó vẫn còn rất tươi.