Đọc truyện Bắc Tống Phong Lưu

Chương 50: Nghệ thuật lừa dối (p1)

Lý Kỳ âm thầm buồn cười, khuôn mặt lại lộ vẻ kinh ngạc, giật mình nói: - Còn có việc này? Vì sao tại hạ chưa từng nghe thấy?

Thái Mẫn Đức hơi sững sờ, trừng mắt nhìn về phía Thái Lão Tam đang đổ mồ hôi ròng ròng.

Thái Lão Tam sợ tới mức khẽ run, vội vàng hướng Lý Kỳ giải thích: - Có việc này mà. Hai ngày trước tôi có tới Túy Tiên Cư mấy lần. Nhưng Ngô chưởng quầy đều nói công tử có việc đã đi ra ngoài rồi.

- Vậy thì kỳ quái. Mấy ngày nay tại hạ đều ở trong Túy Tiên Cư, không bước ra cửa một bước! Hơn nữa Ngô đại thúc cũng chưa từng đề cập tới chuyện này.

Vẻ mặt Lý Kỳ đầy Nghi hoặc hướng Thái Mẫn Đức nói: - Xem ra trong chuyện này có hiểu lầm.

Thái Mẫn Đức nghe xong, trong lòng cũng rất nghi hoặc. Nếu như hai người bọn họ hợp tác lừa mình. Như vậy Lý Kỳ nên vì Ngô Phúc Vinh che lấp mới đùng. Vì sao còn lôi Ngô Phúc Vinh ra. Nếu như không có, vậy đích thị là Ngô Phúc Vinh giở trò quỷ. Cái lão bất tử kia, dám lừa gạt mình. Lần sau phải cho lão biết tay.

Rõ ràng Thái Mẫn Đức đã đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu của Ngô Phúc Vinh. Trong lòng đã mất đi vài phần đề phòng với Lý Kỳ. Y cười ha ha nói: - Chắc là do gần đây Ngô chưởng quầy bận quá, nên không để những chuyện nhỏ nhặt đó vào trong lòng. Tuy nhiên, điều này cũng khó trách. Ngày nào trước cửa Túy Tiên Cư cũng có một hàng người dài. Sắp kéo dài tới tiểu điểm rồi.

Rốt cuộc nói tới chuyện chính! Lý Kỳ cười ha hả: - Mong viên ngoại thông cảm nhiều hơn.

Thái Mẫn Đức mỉm cười: - Lý công tử không những tuổi trẻ tài cao, khả năng nấu nướng cũng bất phàm. Chỉ bằng vào món chao, đã không có người có thể bằng rồi. Thái mỗ từng có may mắn hưởng qua một miếng. Hương vị đó có thể được xưng là độc nhất vô nhị.

- Ủa, sao viên ngoại biết món chao kia là tại hạ làm? Lý Kỳ Kinh ngạc hỏi, nhưng trong lòng lại sáng như gương.

Thái Mẫn Đức cười đáp: - Thái mỗ và Túy Tiên Cư quan hệ nhiều năm như vậy rồi, đôi bên đều rõ ràng nhau. Kể cả Chu sư phó của Túy Tiên Cư, Thái mỗ cũng rất rõ ràng. Nói không dễ nghe, nếu như ông ta có thể làm ra được món chao kia, vậy thì Túy Tiên Cư đã không lụi bại như bây giờ.

Nói hết câu, hai mắt Thái Mẫn Đức ánh lên một tia oán hận. Chỉ vì món chao kia xuất hiện, đã làm rối loạn kế hoạch mua Túy Tiên Cư của y. Bảo sao y không tức giận.

Lý Kỳ Bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu thừa nhận: - Viên ngoại nói không sai. Món chao kia là bí phương tổ truyền của tôi. Lần này tôi lấy ra bí phương, cũng là vì báo đáp ơn cứu mạng của Ngô đại thúc. Chứ tuyệt đối không có ý nhắm vào viên ngoại. Nếu như có chỗ đắc tội, mong viên ngoại thứ lỗi.

Thái Mẫn Đức nghe bí phương của món chao kia quả nhiên đang ở trong tay Lý Kỳ, trong lòng nhất thời vui vẻ, cười ha hả nói: - Công tử yên tâm. Thái mỗ không phải là hạng người không biết lí lẽ. Không dối gạt công tử, từ lúc Túy Tiên Cư của cậu bắt đầu bán chao, sinh ý của tiểu điếm cũng nước lên thì thuyền lên. Thực khách tới ăn so với lúc trước tăng lên nhiều lắm. Đó đều là vì dính quang của các cậu!

Lời này không giả. Túy Tiên Cư ngoại trừ bán chao ra, ngay cả rượu cũng không bán. Càng đừng nhắc tới những thứ khác. Bốn miếng chao sao có thể đủ lấp bụng. Hơn nữa chao vốn chỉ có hiệu quả khai vị. Những vị khách đã ăn xong Túy Tiên Cư, không có lý do gì không chạy tới Phỉ Thúy Hiên.

- Ra là vậy, vậy thì không thể tốt hơn. Lý Kỳ cười cười. Thực ra, hắn đã sớm dự tính tới chuyện này. Không chỉ có Phỉ Thúy Hiên, mà ngay cả quán bán nước trà và bánh của Tào đại nương cũng bán chạy hơn bình thường mấy lần.

- Tuy nhiên, tôi có một việc phải nói với Túy Tiên Cư của các cậu. Thái Mẫn Đức bỗng phụng phịu nói.

Lý Kỳ kinh ngạc hỏi: - Sao vậy, mong viên ngoại chỉ giáo.

- Chỉ giáo thì không dám. Thái Mẫn Đức cười ha hả đáp: - Chỉ là Túy Tiên Cư một ngày chỉ bán hai trăm phần chao. Khiến cho những thực khách không được ăn chao đều chạy tới quán của tôi phàn nàn. Khiến cho oán khí cứ lượn lờ khắp tiểu điếm.

Lý Kỳ cũng cười: - Còn có việc này? Viên ngoại cứ nói đùa.

- Đây là lời nói thật. Mà Túy Tiên Cư của các cậu cũng thật là. Buôn may bán chạy như vậy, vì sao hàng ngày chỉ bán có ngần đấy. Đúng là khiến cho Thái mỗ rất khó hiểu. Thái Mẫn Đức nghi ngờ hỏi.

"Lão hồ ly, nói nhiều như vậy, nguyên lai là muốn thăm dò tin tức. Cũng được, dù sao là ta cố ý chuẩn bị cho ngươi. Cho dù ngươi không hỏi, ta cũng tính toán nói cho ngươi biết."

- Điều này

Lý Kỳ lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.

- Sao vậy? Chẳng lẽ công tử có lời khó nói? Thái Mẫn Đức truy vấn.

Lý Kỳ trầm mặc một lúc, mới cười khổ đáp: - Viên ngoại là kỳ tài đương thời, chắc đã sớm nhìn ra nguyên nhân trong đó.

Kỳ tài đương thời?

Thái Mẫn Đức mười phần hưởng thụ, không chắc nói: - Chẳng lẽ là vì không đù tiền vốn?

Lý Kỳ thở dài, im lặng không đáp, coi như chấp nhận.

- Điều này cũng khó trách. Thái Mẫn Đức híp mắt. Túy Tiên Cư có bao nhiêu tài sản, y rất tinh tường. Cho nên đối với đáp án của Lý Kỳ, ông ta tin tưởng không nghi ngờ. Thở dài, tiếc hận nói: - Thật là đáng tiếc!

- Đáng tiếc gì?

Thái Mẫn Đức thở dài: - Chao của công tử có thể nói là đương thời vô song. Nếu có thể tìm được nguồn lực để duy trì, trở thành món ăn nổi tiếng khắp thiên hạ không phải là khó. Chỉ làÀi!

Ý của Thái Mẫn Đức, Lý Kỳ sao có thể không nghe ra. Đơn giản là muốn châm ngòi mối quan hệ giữa hắn và Túy Tiên Cư. Hắn lộ vẻ tiếc nuối, nói: - Chỉ cầu làm hết sức, không cầu thập toàn thập mỹ. Hoàn hảo tuy tốt, nhưng nếu không thể, tại hạ cũng không cưỡng cầu.

- Lời này của Lý công tử sai rồi. Làm người thường đi lên chỗ cao, làm nước thường chảy xuống thấp. Lý công tử tài hoa hơn người. Nương tựa vào Túy Tiên Cư đúng là đáng tiếc. Nếu công tử không chê tiểu điếm đơn sơ, Thái mỗ rất muốn mời công tử tới tiệm của mỗ để hỗ trợ. Không biết Lý công tử có nguyện ý hay không? Thái Mẫn Đức híp mắt hỏi.

Nếu bí phương của món chao đang nằm trong tay của Lý Kỳ. Như vậy chỉ cần thu nhận Lý Kỳ dưới trướng, vậy thì bí phương kia không phải nằm trong bàn tay của y sao. Hơn nữa vừa nãy Lý Kỳ vuốt mông ngựa, rất được Thái Mẫn Đức yêu mến. Cho nên y cũng thật tâm muốn Lý Kỳ tới giúp y.

Về điểm này, Lý Kỳ đã sớm dự liệu. Nếu là nửa tháng trước, hắn chắc chắn đáp ứng lời mời của Thái Mẫn Đức. Bởi vì hắn và Thái Mẫn Đức vốn không có thù oán gì. Dù nghe nói Thái Mẫn Đức đã làm rất nhiều chuyện thương thiên hại lý. Nhưng thử hỏi xem, những người thành công kia, có người nào là không đạp lên đầu của người khác để trèo lên. Nhưng lúc này không giống lúc trước. Hiện tại hắn là lão bản của Túy Tiên Cư. Trong lòng đã sớm coi Thái Mẫn Đức và Phỉ Thúy Hiên là đối thủ của mình. Huống hồ, các cụ có nói, thà làm đầu gà còn hơn đuôi trâu. Hắn tin rằng Thái Mẫn Đức cho dù có hùng hồn, cũng không thể chia một nửa cổ phần cửa hàng cho hắn. Lý Kỳ thở dài, tiếc nuối nói: - Ý tốt của viên ngoại, tiểu đệ tâm lĩnh. Chỉ là-